10.
Chỉ có Vinh Tiêu đứng bên cạnh ta là nhìn rõ mọi chuyện.
Khoảnh khắc ta bắn tên, mũi tên đã khẽ lệch hướng. Ta không hề có ý lấy mạng Đỗ Hoài Khiêm.
Chiêu này đủ khiến quân địch kinh sợ. Tướng địch bỏ kiếm chạy trốn, vội vàng vào thành báo tin.
Chẳng bao lâu sau, cổng thành mở toang, vua Hiển Lệ tay cầm vương miện ra đầu hàng.
Những chuyện sau đó đều thuận buồm xuôi gió.
Cho đến khi về doanh trại, ta gặp phải ánh mắt lạnh lùng và giận dữ của Đỗ Hoài Khiêm.
Vinh Tiêu, với vai trò quân sư, khẽ nhắc nhở ta:“Hắn phụng chỉ đi hòa đàm, nhưng chúng ta tự ý hành quân, áp sát thành, khiến hắn tức giận cũng là lẽ thường. Nhưng biểu đệ ta dễ dỗ thôi, nàng chỉ cần nói lời nhẹ nhàng chút là được.”
Vào quân trướng, Vinh Tiêu mở lời giảng hòa, khen ngợi Đỗ Hoài Khiêm không khuất phục trước nguy nan, là người khí khái cao thượng, không sợ sống chết.
Nhưng Đỗ Hoài Khiêm không hề cảm kích, ngược lại còn trách mắng Vinh Tiêu:“Cảnh Quốc công muốn mưu đồ đại nghiệp, ta không có ý kiến. Nhưng biểu ca không nên thay họ nói chuyện, nhất là thay nàng!”
Hắn sờ lên tai bị thương, giận dữ chỉ thẳng vào ta.
Ta thấy hắn không nể mặt Vinh Tiêu, cũng sinh lòng tức giận:“Ta chỉ thừa lúc ngươi hòa đàm mà đánh tới, trách được ai ngoài ngươi đàm phán quá chậm? Mũi tên đó không lấy mạng ngươi, thì trách ta bắn không chính xác, chứ đừng lớn tiếng với biểu ca ngươi.”
Vinh Tiêu có ý giảng hòa, giải thích rằng việc tấn công là quân lệnh của Cảnh Quốc công, ta cũng không thực sự muốn lấy mạng hắn.
Ta vô thức kéo Vinh Tiêu về phía sau:“Hà tất phải nói nhiều, dù sao Đỗ nhị công tử cũng chẳng ưa ta từ lâu rồi.”
Không ngờ Đỗ Hoài Khiêm lại liên tục nhìn giữa ta và Vinh Tiêu, ánh mắt dừng trên tay ta đang kéo Vinh Tiêu, lửa giận trong mắt càng bùng lên.
“Tề Hồng La!” Hắn nắm chặt lấy cổ tay ta, ép ta buông Vinh Tiêu ra.
Không biết sức lực từ đâu, một văn nhân như hắn lại kéo ta đến trước mặt, giọng nói từng chữ từng chữ rõ ràng:“Ngươi nói chán ta là có ý gì?”
Ta ngây ngẩn, nghe hắn tiếp tục:“Lúc trước cổng thành, ngươi nói chán ta, không yêu ta nữa, là có ý gì?”
Ta hất tay hắn ra, sức mạnh khiến hắn lảo đảo ngã bên bàn.
Ta cứng giọng:“Ý là trước khi cha ngươi xin thánh chỉ tứ hôn, ta đã chẳng coi trọng ngươi rồi.”
Nói xong, ta kéo Vinh Tiêu rời đi.
Giữa cơn bão tuyết, tiếng bàn ghế đổ vỡ, cùng tiếng khóc xé lòng của hắn vọng lại.
Vinh Tiêu bất đắc dĩ giữ ta lại:“Hắn là phu quân của ngươi, thánh chỉ đã ban hôn, cả đời này ngươi không trốn được.”
Hắn muốn khuyên ta dỗ dành Đỗ Hoài Khiêm, nhưng ta không làm được.
Giữa trời tuyết trắng, ta khoác áo choàng lông lên người Vinh Tiêu, nhẹ giọng:“Ta và hắn đều hiểu rõ. Hắn vì giữ tròn thanh danh Đỗ gia, ta vì không phụ lòng hoàng ân. Chúng ta vốn bị quyền thế ràng buộc, hắn không nên đòi hỏi gì hơn ở ta.”
Ta phủi lớp sương tuyết trên chân mày hắn, dịu dàng nói:“Quân sư, ta không thể cho ngươi danh phận, nhưng ít nhất ta sẽ dành cho ngươi trọn vẹn trái tim.”
Đêm ở Kim Ngân biệt viện, ta đã động lòng, nhưng Vinh Tiêu lại dùng áo choàng bọc lấy ta, nhẹ nhàng đặt ta lên giường, dỗ dành ta vào giấc ngủ.
Hắn khuyên nhủ:“Thời điểm này là lúc lập công danh, đừng để chúng ta trở thành gông xiềng của nàng.”
Hắn không chạm vào ta, chỉ ngồi bên, lặng lẽ lắng nghe tiếng mưa thu suốt cả đêm.
Nếu không có sự bảo vệ âm thầm của hắn, ta đã không đi được đến ngày hôm nay.
Vì vậy, lần này ta tham lam, muốn có cả hai.
11.
Sau khi hồi kinh, thánh thượng xem xong tấu chương, tất nhiên quở trách chúng ta tự ý xuất binh.
Nhưng, một là Cảnh Quốc công trình bày lợi hại, thuyết phục được thánh thượng, hai là Đỗ Hoài Khiêm lại đứng ra cầu tình, nhận hết trách nhiệm về mình, nên chuyện cũng không bị truy cứu thêm.
Khi nghe hắn nói trách nhiệm thuộc về hắn do hòa đàm quá chậm, ta suýt nữa bật cười.
Hạ triều, hắn đuổi kịp ta trên lối đi trong cung, nhẹ giọng hỏi:“Cuối cùng nàng cũng chịu mỉm cười với ta rồi sao?”
Suy cho cùng, Đỗ Hoài Khiêm từ đầu đến cuối chẳng làm sai điều gì. Ta không muốn tiếp tục đối đầu với hắn, chỉ đáp:“Ta cứ tưởng ngươi sẽ hăng hái dâng sớ tố cáo ta cơ đấy.”
Lúc ấy đã vào tiết xuân ấm áp, Đỗ Hoài Khiêm cúi đầu, chăm chú nhìn bóng mình trên mặt đất:“Ta chỉ muốn cầu xin nàng một việc.”
Ta nghi hoặc nhìn hắn, chỉ thấy hắn nước mắt lưng tròng, gần như muốn khóc:“Xin nàng đừng bỏ ta.”
Lòng ta mềm nhũn, vừa thấy bất lực, vừa cảm thán tạo hóa trêu ngươi.
“Ngươi cũng biết, nếu ta bỏ ngươi, chính là làm trái thánh chỉ, là tội lớn phải tru di cả nhà.”
Nghe ta nói vậy, ánh mắt Đỗ Hoài Khiêm thoáng chốc bừng sáng, đầy vẻ cẩn trọng như kẻ vừa mất đi tất cả nay lại tìm thấy.
Hắn đầu tiên nở nụ cười, nhưng ngay sau đó lại nhíu mày trầm tư.
“Nếu ta và nàng sớm biết nhau, hiểu nhau, có lẽ mọi chuyện đã khác.”
Cuối lối đi trong cung, là cánh cổng đỏ thẫm của hoàng cung.
Dưới gốc liễu già, những cành liễu trong gió xuân đã nhú lên những chồi non xanh mướt.
Ta ngắt một nhành liễu, nâng lên trong tay:“Cây cỏ có ngày nở hoa, người lại chẳng thể trở về tuổi trẻ. Sớm biết nhau? Sớm đến mức trước khi ngươi và Huệ Ngọc huyện chúa còn là thanh mai trúc mã sao? Ta không có gia thế hiển hách để kết giao với ngươi.”
Đôi mắt Đỗ Hoài Khiêm tràn đầy hoang mang, hắn rõ ràng vẫn chưa hiểu rằng, vấn đề giữa chúng ta không phải ở thời điểm gặp gỡ.
Ta phe phẩy cành liễu trước mặt hắn, cười nhẹ nhàng:“Huống hồ, chúng ta đã gặp nhau đủ sớm rồi. Chỉ là khi đó, ta không lọt vào mắt ngươi.”
“Lục Hồng La ta rung động vì sự dịu dàng của Đỗ nhị công tử, mà sự dịu dàng này, ai cũng có thể ban tặng. Còn Đỗ nhị công tử lại rung động trước Tề Hồng La – một người mang quyền quý cao sang, được lòng mọi người. Nhưng dựa vào đâu mà đến lượt ngươi?”
“Ta thích Vinh Tiêu, không chỉ vì hắn là bậc anh hùng tài trí, mà còn vì khi ta vẫn còn là Lục Hồng La, hắn đã dành cho ta sự tôn trọng.”