Không ngờ chính điều ấy lại càng nuôi lớn khí thế của nàng, khiến nàng càng thêm buông thả trong việc chơi đùa nam sủng.
Nàng nói nàng chỉ thích người đẹp.
Cũng từng khen ta là đẹp.
Nàng rất hiểu lòng nam nhân, luôn biết cách nắm chặt trái tim họ trong tay.
Chính một người khéo léo bốn bề như thế, mới có thể nhân lúc kinh thành thất thủ mà trốn thoát thành công.
Ta nhìn bản thân trong gương, thật sự không tìm ra điểm nào giống nàng.
Ta khoác lên người y phục của nàng, búi mái tóc nàng thường búi, vẽ đôi mày theo dáng của nàng, cố gắng chắp vá hình ảnh nàng trong ký ức.
Ta có thể học được dáng đi của nàng.
Nhưng lại không sao học nổi ánh mắt kiêu ngạo coi thường thiên hạ ấy.
Mỗi đêm, Lăng Triệt đều đến thăm ta.
Có khi ta đọc thơ văn cho hắn nghe.
Có khi lại để hắn xem ta luyện tập lễ bộ.
Hắn rất hài lòng.
Nhưng đến cuối cùng, bao giờ cũng sẽ giật phăng y phục trên người ta.
Khoảng chừng một tháng sau, Lăng Triệt dẫn đến một người trông như thái y, tay xách hòm thuốc, đến bắt mạch cho ta.
Người ấy nhìn qua chừng chưa đến ba mươi.
“Chúc mừng bệ hạ, công chúa đã có thai.”
Lăng Triệt cười đến không khép được miệng, nắm lấy vai ta, vui sướng nói:
“Thật tốt quá, Sương nhi, chúng ta có con rồi.”
Khi ấy ta cũng cho rằng hắn thật lòng vui mừng vì chúng ta.
Đôi mắt vốn u ám của hắn lần đầu tiên có ánh sáng.
Hắn ôm chặt lấy ta vào lòng, rất lâu cũng không chịu buông tay.
Trong đại điển sắc phong hoàng hậu ngay sau đó, ta biểu hiện vô cùng đoan trang, không hề để lộ một chút sơ hở.
Còn đêm ấy, là lần đầu tiên hắn không còn buông thả như trước.
Hắn chậm rãi, từng bước dẫn dắt, mang đến cho ta từng đợt khoái cảm dịu dàng.
Ta được đón ra khỏi tẩm điện tối tăm kia, chuyển đến Phượng Nghi Cung, nơi hoàng hậu cư ngụ.
Các phi tần lần lượt đến thỉnh an.
Ta nhìn những giai nhân trong hậu cung của hắn, trong lòng không khỏi dâng lên một tia chua xót mơ hồ.
Nghe nói, người được Lăng Triệt sủng ái nhất là Dương phi.
Nàng là thanh mai trúc mã của hắn, mang khí chất như trích tiên hạ phàm.
Các phi tần lần lượt rời đi.
Chỉ còn nàng lặng lẽ ngồi lại một bên.
Đợi đến khi mọi người tản hết, đôi môi kiều diễm của nàng khẽ mở:
“Hoàng hậu nương nương quả thật có phúc khí.”
Ta liếc mắt nhìn sang.
Nàng trừng mắt nhìn ta đầy oán giận, khác hẳn dáng vẻ nhu thuận trước mặt chư phi ban nãy, như hai người hoàn toàn khác nhau.
“Hậu cung trên dưới, ai ai cũng khao khát ngôi hậu.”
“Không ngờ chẳng có dấu hiệu gì, lại bị nương nương đoạt mất.”
“Muội muội có lời gì, cứ nói thẳng.”
“Hừ.”
Nàng cười lạnh.
“Cứ ngồi yên trên phượng vị của ngươi đi, ta muốn xem ngươi còn đắc ý được bao lâu.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Lăng Triệt lại đến thăm ta.
Hắn dịu dàng vuốt ve bụng ta đang hơi nhô lên, nụ cười rực rỡ như trẻ nhỏ.
“Sương nhi, hoàng tử của chúng ta nên đặt tên là gì?”
“Hoàng thượng định đoạt là được.”
Hắn cúi đầu, trầm ngâm một lát, rồi nắm tay ta, viết từng nét vào lòng bàn tay.
“Lung?”
Hắn gật đầu.
Chữ này đa âm, có thể đọc là long, cũng có thể đọc là sương.
“Cảm ơn nàng, Sương nhi.”
“Cảm ơn nàng đã mang thai hoàng tử cho ta.”
Ta dùng sức gật đầu.
Nhìn vào đôi mắt đào hoa ấy, ta chỉ mong trong đó có thể vĩnh viễn phản chiếu hình bóng của chính mình.
Mỗi tháng vào ngày mồng một và ngày rằm, Lăng Triệt đều đến Phượng Nghi Cung thăm ta.
Những ngày còn lại, phần lớn thời gian của hắn đều dành cho Dương phi.
Ta có một cung nữ thân cận của riêng mình.
Nàng tên Dao Ngọc.
Dao Ngọc giống ta khi trước, ít nói, trầm lặng.