10.
Liên nhi đã bị mẫu hậu đưa đi xử trí.
Những ngày này, ta cùng Vân Tử ở lại trong cung, ngày thì lôi kéo ngự trù vào tiểu phòng bếp làm thêm món mới,đêm lại cùng nàng rong chơi đuổi bướm trong ngự hoa viên.
Nhưng chẳng mấy hôm, Vân Tử do ngày đêm đảo lộn, ăn uống vô độ, liền phát bệnh đau dạ dày.
Tạ Trường Phong đã liên tiếp dâng vài tấu chương xin được diện thánh,mẫu hậu chỉ nhàn nhạt truyền một câu:“Lo xong việc trong nhà cho yên ổn rồi hẵng vào cung.”
Việc chữa trị trong cung cũng chẳng phải nhẹ nhàng gì,ta luôn cố gắng tự mình chăm nom, không dám lơ là.
Thế nhưng hôm nay, khi đang cùng Song Hỷ trên đường từ Thái Y viện mang thuốc trở về,lại nghe được một tin bất ngờ.
“Cái gì?”
“Nghe nói… Tiểu Hầu gia Trấn Bắc Hầu phủ đã hồi kinh rồi!”
“Thật sao?”
“Thật đấy! Người ngựa đã tới cổng Tuyên Vũ, hẳn chẳng bao lâu nữa sẽ tiến cung diện thánh.”
“Vậy chẳng phải… Minh Chiếu Trưởng công chúa sẽ phải hồi phủ sao?”
“Ngươi nói bậy gì thế? Công chúa là đích nữ duy nhất của Thánh thượng, việc gì cũng lấy công chúa làm trọng. Nói năng hồ đồ.”
Ta nghe đến đây, bước chân khựng lại.
Tạ Như An… vậy mà hắn thật sự trở về rồi.
Không biết… có phải vì bức thư ta gửi đi, mà hắn vội vã hồi kinh?
Nhưng ta lại tự bật cười giễu mình.
Nếu hắn thật sự có lòng nhớ đến ta,sao ngày thành thân lại không ở lại một đêm, mà vội vàng rời phủ, thẳng tiến biên cương?
Hắn…vẫn canh cánh trong lòng chuyện năm xưa chăng?
Năm đó ta mười lăm, hắn mười bảy.
Lão Hầu gia trấn giữ biên cương, đánh lui người Hung Nô từng trận từng trận.Vốn đã sắp khải hoàn về triều, thì ngay trong ngày sắp thắng trận…trại doanh đột nhiên xuất hiện nội gián — một mũi tên lạnh như băng, xuyên thẳng vào ngực lão Hầu gia.Người đổ gục ngay trước mặt Tạ Như An.
Tin dữ khi ấy được khoái mã ngày đêm không nghỉ đưa về kinh.Nhưng ta lúc đó lại bệnh nặng một trận, suốt ba ngày mê man không tỉnh.Chưởng viện Thái Y Viện – Trương thái y – ngày đêm túc trực bên giường ta,mà dù phụ hoàng đã dốc toàn lực điều cả ngự y tới biên cương,rốt cuộc… vẫn không cứu nổi tính mạng của Lão Hầu gia.
Tạ Như An khi ấy dẫn quân thắng trận trở về, bên cạnh hào quang là nỗi đau sâu kín.Trong cơn bi thương ấy, hắn đã nói với ta những lời tổn thương.
Ta khi ấy còn non trẻ, tính tình bướng bỉnh, liền cùng hắn cãi một trận lớn.
Nghe nói sau đó, hắn từng tới Chiêu Phương điện tìm ta,chỉ là đêm hôm đó ta vừa từ một tửu lâu nổi tiếng trở về, say đến hôn mê ba ngày ba đêm,thành ra… cuối cùng vẫn lỡ mất cuộc gặp ấy.
Từ đó trở đi, giữa chúng ta dần có vách ngăn, càng ngày càng xa.
Cho đến khi Tạ Trường Phong xin phụ hoàng ban hôn với Giang Vân Tử,phụ hoàng mới nhớ đến giao tình từ thuở ấu niên giữa ta và Tạ Như An,nảy lòng thương xót, rồi quyết định gả ta cho hắn.
Ta vẫn luôn nghĩ, thời gian có thể gột rửa những hiểu lầm xưa cũ,rồi một ngày nào đó ta có thể bình tâm mà nói rõ mọi chuyện với hắn.
Thế nhưng… ta lại chẳng ngờ rằng, ngay trong đêm tân hôn, chuyện đó lại xảy ra.
Nếu như trong lòng hắn thực sự còn vướng mắc, còn canh cánh không yên…vậy thì, tại sao còn muốn cưới ta?
11.
Mẫu hậu rất nhanh đã hay tin, liền sai bà Tần đến báo cho ta.
Khi ấy, ta đang ngồi bên giường đút thuốc cho Vân Tử.Nàng nhăn nhó, thè lưỡi khẽ than:“Thuốc gì mà đắng quá thế…”
Ta không lên tiếng.
Nàng lại tiếp lời:“Hôm nay ngươi cứ ngơ ngẩn mãi như thế, có phải là vì phò mã nhà ngươi hồi kinh rồi không?”
Ta buột miệng đáp:“Ngươi lại nói bậy gì đấy. Phò mã gì chứ… chỉ sợ hôm nay hắn tới chính là để cùng ta bàn chuyện hòa ly.”
Giang Vân Tử cười hì hì:“Thế thì có làm sao? Ngươi chẳng phải đã hứa cùng ta đồng lòng hòa ly hay sao?”“Giờ hắn chịu đồng ý rồi, chẳng phải là chuyện tốt sao? Sao còn mang bộ mặt đưa đám thế kia?”
Ta nhìn gương mặt cố ý trêu chọc của nàng, không nhịn được, đưa tay gõ nhẹ một cái.Nàng lập tức lăn ra giường giả vờ khóc lóc.
Ta dửng dưng:“Còn giả vờ thêm nữa, ta bảo mẫu hậu cho Tạ Trường Phong vào đây đấy.”
Nàng tức thì ngồi dậy, hai tay giơ lên đầu:“Thôi thôi thôi! Ta câm miệng là được chứ gì!”
Ta khẽ thở dài:“Ta là lo, nếu ta hòa ly mà ngươi không hòa ly, chẳng phải chúng ta không còn là chị em dâu nữa rồi sao?”
Đúng lúc đang nói, Song Hỷ hấp tấp chạy vào:“Điện hạ! Phò mã gia đã tới điện của Hoàng hậu nương nương, nương nương truyền người qua gặp!”
Ta thở một hơi thật dài —"Chẳng phải nói Tào Tháo, Tào Tháo liền tới ngay đây sao."
Rồi quay đầu căn dặn:“Song Hỷ, chuẩn bị sẵn hòa ly thư. Nếu hôm nay có thể dứt khoát chuyện này, vậy thì càng sớm càng tốt, tránh ngày sau dây dưa thêm phiền.”