1.
Danh tiếng của ta ở kinh thành thật sự quá tệ.Tệ đến mức, mỗi lần các vị quý phụ nơi đây nhắc đến ta, đều không khỏi lắc đầu than thở.
Bởi lẽ, ta chẳng thông thạo cầm kỳ thư họa, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc.Các vị quý phụ trong kinh thành đều bảo rằng, ta là hạng nữ tử vô tài vô đức, khó bề gả đi, ai cưới về chẳng khác nào mù mắt.
2.
Hôm nay cung yến, quan viên từ tam phẩm trở lên đều phải mang theo gia quyến cùng dự tiệc.Có lời đồn rằng, Hoàng Thượng mở yến tiệc lần này, chính là để chọn phi cho Thừa Vương.
Các vị tiểu thư quý nữ trong kinh thành ai nấy đều ăn vận diễm lệ, tranh nhau trổ hết tài nghệ, chỉ hận không thể dốc cạn toàn lực để tỏa sáng.
Lúc ấy, tiểu thư nhà Thượng thư bộ Hình, Linh Lâm, liền chủ động xin ra múa dâng.Nàng ta lả lướt uốn mình hành lễ, dịu dàng cất tiếng:"Dân nữ múa thiếu nhạc đệm, mong được mời tiểu thư Tể Khanh Đại Lý Tự, Tống Yên, cùng dân nữ hợp tấu biểu diễn."
Hoàng Thượng liếc mắt nhìn phụ thân ta đầy ẩn ý, rồi mỉm cười đồng ý.
Phụ thân ta siết chặt chén rượu, vẻ mặt như thể nhân sinh không còn gì luyến tiếc.Còn ta thì kinh hãi đến mức đánh rơi cả đũa.
Phải nói, Linh Lâm đúng là một người khiến người ta chán ghét.Nếu chỉ một mình nàng ta múa hát, độc chiếm mọi ánh mắt, khoe sắc áp đảo quần phương thì cũng thôi đi.Đằng này, rõ ràng biết phụ thân ta và phụ thân nàng ta vốn là tử địch, từ nhỏ ta với nàng cũng không ưa gì nhau.Ấy vậy mà nàng ta còn cố ý lôi ta lên sân khấu, ai cũng thấy, là để ta làm nền, cho nàng ta nổi bật với danh xưng "đệ nhất quý nữ kinh thành".
3.
Trong cung yến hôm ấy, toàn là hoàng thân quốc thích, công khanh quyền quý tụ họp.Linh Lâm múa hết sức uyển chuyển sinh động, động lòng người.Còn ta gảy đàn thì vụng về lắp bắp, tiếng đàn vang lên như ma âm tra tấn.
Nghe nói, tất cả những người có mặt hôm đó đều phải cắn răng nhăn mặt mà gắng gượng nghe cho xong.Ngay cả Hoàng Thượng cũng liên tục chau mày, thở dài ôm trán.
Biểu diễn kết thúc, Hoàng Thượng còn đặc biệt ban thưởng cho ta một cây đàn hảo hạng, dịu dàng căn dặn:"Về nhà chăm chỉ luyện tập thêm."
Phụ thân ta xấu hổ đến mức suýt nữa thì chui luôn xuống gầm án thư để trốn.Dù con cái có bất tài đến đâu, thì cũng chỉ cần đóng cửa trong nhà tự biết với nhau là đủ.
Thế nhưng hôm nay, trước mặt trăm quan, bị bêu riếu ngay tại cung yến thế này, quả thực là mất mặt đến cùng cực.
4.
Phụ thân ta thường nói, ưu điểm duy nhất của ta chính là ngốc nghếch nhưng mặt dày.
Sau khi cười tít mắt khấu tạ thánh ân, ta ôm cây đàn Hoàng Thượng ban thưởng, lặng lẽ quay trở lại yến tiệc, vờ như không nhìn thấy ánh mắt cười nhạo của Linh Lâm.Ngược lại, ta còn ra sức tán thưởng nàng ta:"Linh Lâm, muội múa thật tuyệt. So với hoa khôi đứng đầu Xuân Phong Lâu còn phong tình hơn nhiều!"
Ta nói thực lòng.Điệu múa của Linh Lâm quá đỗi yêu kiều mê hoặc, chẳng khác nào học từ chốn kỹ viện ra.Ta thấy mấy vị hoàng tộc có bộ dạng dâm tà kia, đều nuốt nước miếng lia lịa mà ngắm nàng ta.
Xem ra, cứ thế này, e rằng nàng ta sẽ tự mình rước sói vào nhà mất.
Linh Lâm tức đến nghiến răng ken két, trừng mắt giận dữ, dậm mạnh một cái, hung hăng ném lại một câu:"Tống Yên, ngươi cứ chờ đấy, đợi yến tiệc kết thúc, ta sẽ cho ngươi đẹp mặt."
Ta thầm nghĩ, chắc nàng ta lại muốn hẹn ta ra ngoài đánh nhau, vội vàng khoát tay lia lịa:"Mẫu thân ta dạy, nữ tử đoan trang không được động thủ, chỉ nên mắng chửi cho hả giận thôi."
Lời vừa dứt, bỗng có một tràng cười khẽ vang lên từ bên cạnh.Một người từ bóng tối bước ra, ý cười ôn hòa ngập tràn giữa đôi mày mắt.
Người đó khoác trên mình trường bào thêu mãng long bằng chỉ bạc, dung mạo thanh tú nho nhã, cả người tỏa ra khí chất uy nghiêm trời sinh.
5.
Linh Lâm cười tươi như hoa, vặn vẹo eo nhỏ thướt tha hành lễ:"Điện hạ Thừa Vương."
Ta ôm đàn trong lòng, cũng vờ vịt theo nàng ta khom mình thi lễ.
Thừa Vương Dịch Huyền khó giấu ý cười bên khóe môi, khẽ ho một tiếng:"Khụ, quấy rầy hai vị cô nương trò chuyện rồi."
Linh Lâm lập tức cất giọng mềm mại:"Là bọn thiếp thất lễ, đường đột mạo phạm Vương gia mới phải."
Ta âm thầm trợn trắng mắt.Linh Lâm đúng là giỏi đóng kịch.Vừa rồi còn trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống ta.Chớp mắt đã mềm mại như cành liễu trong gió, sắc mặt đổi còn nhanh hơn lật trang sách.
Có lẽ thấy ta đứng đó cứng ngắc, Thừa Vương quay sang, dịu dàng nói:"Tống cô nương, bản vương nghe khúc nhạc nàng vừa tấu, thấy mang chút dư vị của xứ Phù Tang."
Phù Tang thì ta biết đôi chút.Đàn của họ chỉ có ba dây, âm điệu trầm buồn quái dị, chẳng khác nào tiếng khóc ai oán trong đám tang.