26.
Ta đang chán nản đi dạo một mình.
Chợt thấy phía trước có một bà lão đang cãi vã kịch liệt với một gã tiểu thương.
Nhìn kỹ, hóa ra lại là lão bà tử từng hầu hạ trong phủ Thừa Vương!
Bà từng là nhũ mẫu của Vân phi, cũng là người nuôi nấng Dịch Huyền từ nhỏ đến lớn.
Ta vội vàng bước nhanh tới hỏi thăm tình hình.
Thì ra gã tiểu thương kia ỷ bà lão mắt kém, không những cân thiếu mà còn bán đồ kém chất lượng.
Ta lập tức báo quan, cho hắn một bài học đích đáng, để hắn không còn cơ hội lừa gạt dân lành.
Sau đó, ta giúp bà lão thu dọn đồ đạc.
Bà nắm chặt lấy tay ta, giọng run run:"Yên Yên cô nương, mấy năm rồi không gặp, cô vẫn khỏe chứ?"
"Bà không biết đâu, lúc nương nương còn tại thế, người thường xuyên nhắc đến cô đấy."
"Nói gì thì nói, sao cô sau đó chẳng còn vào cung nữa, làm vương gia buồn bã mãi một thời gian dài."
Ta nghẹn lời, không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành im lặng.
Bà lão cười gượng, tự trách:"Đều tại ta nhiều chuyện, cô nương đừng trách. Từ sau khi nương nương khuất núi, ta cũng chẳng còn ai để tâm sự cùng nữa."
"Không sao đâu."Ta nhẹ giọng an ủi.
Đưa bà lão về tới phủ Thừa Vương, bà nhiệt tình mời ta vào trong uống chén trà.Ta uyển chuyển từ chối.
Bà lão thở dài, ngập ngừng nói:"Yên Yên cô nương, có một chuyện, ta nghĩ... có lẽ nên nói cho cô biết. Năm xưa..."
27.
Khi trở về phủ Tống, toàn thân ta vẫn còn bàng hoàng thất thần.
Phụ thân thấy sắc mặt ta không ổn, liền hỏi:"Yên nhi, sao trông con như mất hồn vậy?"
Ta sụ mặt, rầu rĩ hỏi lại ông:"Phụ thân, nếu như người có một tri kỷ là Ngự sử Trần đại nhân, chẳng qua vì một hiểu lầm nhỏ mà tuyệt giao mấy năm.Về sau, ông ấy nhận ra bản thân đã hiểu lầm người, muốn nối lại giao tình, vậy người có bằng lòng hóa giải oán hận hay không?"
Phụ thân vuốt râu, nét mặt cứng rắn quả quyết:"Không thể nào!"
"A, phụ thân, sao người lại tuyệt tình đến thế, chẳng chừa cho người ta chút cơ hội nào ư?"Ta bổ sung thêm một câu:"Giả như đối phương thành tâm hối lỗi, phụ thân cũng cự tuyệt không tha thứ sao?"
Phụ thân không đáp, chỉ đưa tay bật ta một cái búng trán đau điếng.
Ông nghiêm giọng:"Ý ta là, chuyện như con vừa kể, vốn không thể xảy ra với ta."
"Đã là tri kỷ, ắt phải hiểu rõ tính tình đối phương.Ta sao có thể để lão Trần vì chút hiểu lầm mà cắt đứt giao tình mấy năm?"
"Nếu hắn mười ngày nửa tháng không thèm để ý tới ta, ta tất sẽ đích thân tới tận cửa, hỏi cho ra lẽ."
Ta ngẫm nghĩ, thầm thở dài.Thì ra ta và phụ thân khác biệt nhau đến thế.
Phụ thân từng ở Đại Lý Tự mười mấy năm, quen sống theo lối làm gì cũng phải phân rõ trắng đen.Đối với ông, mập mờ nhập nhằng chính là đại kỵ.
Mà ta, lại bởi hạn chế của bản thân, thường khi đã sa vào ngõ cụt thì khó lòng tự mình thoát ra được.
Phụ thân thấy ta ngẩn người hồi lâu, ánh mắt liền trở nên thâm trầm, tựa hồ đã đoán ra được điều gì.
Phụ thân ngẫm nghĩ một lúc, rồi trầm giọng hỏi:"Yên nhi, chuyện con vừa nói, chẳng lẽ liên quan đến Dịch Huyền?"
Ta khẽ gật đầu.
Phụ thân thở dài một hơi:"Yên nhi, mẫu thân con khi còn sống từng mong con được sống một đời tùy tâm tùy ý, sống vì chính mình, đừng vì người khác mà gò ép."
"Con cứ xem những lời khuyên răn trước kia của phụ thân như gió thoảng bên tai cũng được."
"Phụ thân hay gọi con là ngốc, nhưng kỳ thực trong lòng hiểu rõ, con so với bất kỳ ai đều thấu tỏ hơn."
"Mẫu thân con cũng từng nói, con là một đứa trẻ có chủ kiến, có ý chí riêng."
"Ngày hôm nay, con hỏi phụ thân những lời ấy, phụ thân cũng chẳng thể thay con quyết định."
"Chỉ có thể nhắc con một điều — hãy tự hỏi chính lòng mình,rốt cuộc con muốn gì, có thể trơ mắt nhìn Dịch Huyền nạp thê tử khác hay không?"
Nói xong, phụ thân buông lời, rồi khoác tay áo rời đi, trở về thư phòng tiếp tục xử lý công vụ.
28.
Ta trầm ngâm suy nghĩ.
Phải rồi, ta có thể trơ mắt nhìn Dịch Huyền nạp thê tử khác hay sao?