1.
Năm con trai tôi 24 tuổi, nó dắt bạn gái về ra mắt gia đình.
Cô gái ấy vừa mới tốt nghiệp đại học, thi đậu vào một đơn vị nhà nước, công việc ổn định, ngoại hình sáng sủa. Nghe nói là người thành phố, tôi vừa nhìn đã thấy hài lòng. Quả thật là môn đăng hộ đối với nhà chúng tôi.
Con trai cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng, hai đứa đều đã có công ăn việc làm ổn định, cũng nên tính chuyện kết hôn rồi.
Trước khi tụi nó cưới nhau, tôi với ông nhà gom hết số tiền tiết kiệm nhiều năm, thậm chí còn đi vay mượn họ hàng bạn bè, cắn răng mua cho con một căn hộ trong thành phố, lại còn sửa sang đàng hoàng.
Phòng ngủ chính để dành cho vợ chồng nhỏ.
Tuy công việc của tụi nó không ở thành phố này, một năm về ở được đôi ba lần, nhưng dù sao thì cũng có chỗ ổn định, không phải thuê trọ lay lắt nữa.
Còn chuyện sính lễ hả? Cứ đưa thôi!
Mặc dù trong tay chẳng còn đồng nào, nhưng chỉ cần con dâu mở lời, tôi với ông ấy dù có phải đi vay nợ hay làm hồ sơ vay ngân hàng, cũng nhất định sẽ xoay xở cho bằng được.
Cuối cùng, con dâu lại nói: “Chỉ là cưới xin thôi, không đáng để hai bác ở tuổi này còn phải gánh thêm khoản vay đâu”, nên không nhận sính lễ.
Tôi nghĩ bụng: Con trai mình thật có phúc, cưới được một cô gái hiểu chuyện như vậy…
Cô ấy không cần sính lễ, mà vẫn sẵn lòng bước vào nhà chúng tôi.
2.
Dạo gần đây tôi hay tụ tập trò chuyện với mấy bà bạn cũ. Người thì khoe cháu trai mới biết bò, người thì bế cháu gái đi dạo, cười cười nói nói, trông mà phát ham.
Nghĩ bụng: con trai mình cũng cưới vợ rồi, chắc cũng nên tính chuyện có con thôi. Thế là tôi chủ động mở lời thúc giục.
Con trai tôi thì ngoan ngoãn, nghe xong gật đầu cái rụp.
Chỉ có con dâu là cứ do dự mãi, nói nào là sinh con tốn kém, muốn để dành thêm chút tiền.
Tôi nghe mà suýt bật cười. Toàn mấy lý do bịa ra cả! Tôi đây cũng từng sinh con mà, biết tốn bao nhiêu chứ. Giờ nhà nước còn khuyến khích sinh con, nghe đâu sinh đẻ còn được hỗ trợ nữa kìa.
Con bé tưởng tôi không biết gì, ai ngờ tôi hiểu rõ lắm đấy.
Thật ra tôi thừa biết, con dâu muốn xem thái độ của mẹ chồng như nào thôi. Thế là tôi nói thẳng:“Cứ yên tâm mà sinh, có mẹ đây lo cho. Mẹ với ba mày đóng bảo hiểm xã hội hết rồi, sau này có lương hưu, cả nhà nuôi một đứa nhỏ thì có khó gì!”
Nói ra thì con trai tôi đúng là nói được làm được, hai vợ chồng vừa mới bàn tính chuyện con cái chưa được bao lâu, nửa năm sau là con dâu có thai liền!
Bây giờ, trong nhà ai cũng quý con dâu như vàng. Tôi thì mừng rỡ tới mức xin nghỉ hẳn việc, cùng ông nhà khăn gói qua chăm con dâu.
Căn hộ vợ chồng nhỏ đang ở tiện nghi lắm nha, hình như gọi là gì nhỉ… À đúng rồi, “mỗi tầng một hộ”.
Nghe nói là ba mẹ con dâu góp tiền mua làm của hồi môn. Của hồi môn? Thì cũng là tài sản của nhà họ Trình chúng tôi rồi còn gì!
Nói thiệt, nhà họ Trình chúng tôi càng ngày càng có phúc. Tưởng tượng cảnh cháu trai tôi mai này chạy nhảy tung tăng trong căn nhà này… trời ơi, nghĩ thôi mà lòng đã thấy rộn ràng rồi đó!
3.
Phụ nữ thời nay đúng là yếu đuối thật. Nhớ hồi xưa tụi tôi bầu bí vẫn phải làm đồng, làm ruộng bình thường. Vậy mà con dâu tôi thì sao? Mới có mấy tháng đầu đã kêu mệt, buồn nôn suốt ngày. Tôi còn chưa kể đến hồi đó mình cực khổ cỡ nào cơ đấy…
Nó thì suốt ngày cằn nhằn chuyện này chuyện kia. Lúc thì không cho tôi giặt đồ lót của ông nhà bằng máy giặt, lúc lại chê nhà tôi dùng chung chậu rửa mặt với chậu ngâm chân, bảo là mất vệ sinh, nói gì mà "quê mùa", "mất mặt với nhà vợ".
Tôi không hiểu, thì cũng đều là cái chậu cả mà! Chân mình chứ chân ai, ngại ngùng cái gì?
Hôm trước không thấy cái ly nào, tôi tiện tay lấy ly nước của nó để uống, thế mà nó cũng không vui.Ủa chứ dùng xong tôi rửa sạch rồi, ly chứ có phải đồ cổ quý giá đâu.Dùng ly giấy thì lại bảo lãng phí, mà tôi tiết kiệm thì lại thành có lỗi?
Thôi, nó đang mang thai cháu nội vàng ngọc của nhà họ Trình mình, mình nhịn thì nhịn. Tôi phải làm mẹ chồng tốt, coi nó như con gái ruột mà yêu thương.
Nó muốn ăn trái cây? Mua!Muốn ăn thịt? Mua nốt!Chỉ cần tốt cho cháu tôi là tôi chiều hết!
Chỉ có điều… nó cứ nhắc mãi chuyện ông nhà hút thuốc, bảo khói thuốc có hại cho bà bầu và em bé.
Thì tôi cũng biết chứ… nhưng ông ấy hút mấy chục năm rồi, làm sao nói bỏ là bỏ?Kêu ra ban công hút thì ông ấy than lạnh, kêu xuống dưới hút thì lại bảo phiền.
Mấy mươi năm quen với điếu thuốc rồi, giờ bắt bỏ gấp, lỡ mà ráng quá sinh bệnh thì sao?
Con dâu có càm ràm thì cứ kệ nó đi.Mình giả vờ không nghe thấy là được.Cuộc sống còn dài, chẳng lẽ vì chuyện thuốc lá mà bắt chồng tôi khó chịu cả ngày?
4.
Tết năm nay, con dâu tặng tôi một sợi dây chuyền vàng. Trời ơi, cả đời tôi chưa từng đeo vàng bao giờ! Đẹp gì đâu mà đẹp quá chừng!
Đúng lúc đó điện thoại reo. Bạn tôi gọi, kể lể rằng con dâu bà ấy hỗn hào, Tết nhất cũng không yên, còn cãi nhau to tiếng.
Tôi sờ sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ, trong lòng biết rõ chẳng phải con dâu người ta không hiểu chuyện, mà là bạn tôi chưa làm tròn bổn phận mẹ chồng.
Bà xem tôi mà học, đối xử tử tế với con dâu, thì nó cũng biết điều lại.
Con nít bây giờ á, nó hiểu lắm. Ai tốt với nó, trong lòng nó tự biết cả.
5.