10
Chẳng bao lâu sau, có lẽ tình hình của Giang thị đã quá nguy kịch, tôi nghe tin Giang Hoán đang vay tiền khắp nơi.
Nhưng thật đáng tiếc, tương lai của Giang thị vốn đã nhìn thấy đáy, chẳng ai ngu ngốc ném tiền vào một cái hố không đáy như vậy.
Cuối cùng, Giang thị chính thức tuyên bố phá sản.
Trên tin tức giải trí.
Cả ba người nhà họ Giang, mặt mày ủ rũ, tay xách nách mang những túi lớn túi nhỏ, chật vật dọn ra khỏi biệt thự xa hoa.
Sắc mặt ai cũng khó coi hơn cả người kia.
Mang trên mình khoản nợ khổng lồ, cuối cùng họ chỉ có thể chuyển đến nhà ở xã hội, bắt đầu cuộc sống lao động kiếm sống qua ngày.
Mà lúc này, Lục Dao Dao thì chẳng thấy tăm hơi đâu.
Nhưng tôi không vội.
Dù sao thì, dạo gần đây anh họ tôi cũng mất dạng.
Ông nội tức giận đến mấy ngày không nở nổi một nụ cười, bác trai bác gái thì lo sốt vó.
Không ai biết anh ta ta đang ở đâu, đang làm gì.
Nhưng tôi thì biết.
Năm đó, tôi đã chu cấp cho Lục Dao Dao suốt bao năm trời. Nhờ những bà giúp việc từng chăm sóc cô ta, tôi đã thu thập được không ít tin tức thú vị.
Ví dụ như, trong suốt những năm cấp ba, cô ta chẳng hề đặt tâm trí vào chuyện học hành.
Ban đầu, cô ta thử kết giao với vài công tử nhà giàu trong trường, nhưng chẳng ai để mắt đến.
Đến mùa hè năm lớp 11, khi đến nhà tôi làm thủ tục tài trợ, cô ta ở lại vài ngày rồi lập tức dính lấy anh họ tôi—An Lập Thịnh.
Bao năm qua, hai người dây dưa không dứt.
Sau kỳ thi đại học, lúc đến thành phố A, cô ta cũng từng chủ động tìm đến anh ta.
Tôi nghĩ đến cái tính trăng hoa của An Lập Thịnh—một kẻ được nuông chiều từ bé, lúc nào cũng coi phụ nữ như trò tiêu khiển.
Bên cạnh anh ta chưa bao giờ thiếu đàn bà, mà Lục Dao Dao lại chẳng có bản lĩnh để trở thành duy nhất.
Vậy nên, sau một đêm vui vẻ, An Lập Thịnh chẳng hề hứa hẹn điều gì với cô ta.
Cô ta thất vọng, mất hết hy vọng vào anh ta, bèn quay sang nhắm đến vị hôn phu của tôi.
Nói thế nào nhỉ…
Một người không nên tham lam quá nhiều thứ không thuộc về mình, nếu không sẽ dễ rơi vào những ảo tưởng nguy hiểm.
Tôi đã cho cô ta quá nhiều, đến mức khiến cô ta ngày càng khao khát những thứ lớn hơn.
Bây giờ, có lẽ vì Giang thị đã phá sản, cô ta không còn tìm thấy điểm tựa tài chính ở Giang Hoán, nên chỉ có thể quay về cánh cửa cuối cùng.
Mà An Lập Thịnh, xưa nay vốn chưa từng từ chối phụ nữ.
Hôm qua, có người báo lại với tôi rằng An Lập Thịnh và Lục Dao Dao đã vào khách sạn.
Sau đó, còn có thêm mấy cô tình nhân khác của anh ta cùng nhập cuộc.
Chậc, chơi bời như thế, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi.
11
Ngày An Lập Thịnh trở về nhà, anh ta đã gầy đi trông thấy.
Bác trai bác gái đau lòng không thôi, hết lời quan tâm hỏi han.
Còn tôi? Tôi chỉ tập trung vào công việc, tiếp tục tạo ra giá trị lớn hơn cho An thị.
Ông nội vẫn thường xuyên răn dạy An Lập Thịnh, đôi khi còn nổi nóng đánh anh ta mấy cái.
Nhưng anh ta đã đắm chìm trong sắc dục đến mức không thể cứu vãn.
Thay vì ra tay xử lý Lục Dao Dao ngay lập tức, tôi lại thích ngồi yên xem bọn họ cắn xé lẫn nhau hơn.
Ngọn lửa này đang ngày càng lớn dần, và việc của tôi chỉ là đứng bên kia bờ sông, khoanh tay thưởng thức.
Dù sao thì, tôi tin rằng Lục Dao Dao là một cô gái "thông minh" và "có chí tiến thủ", chắc canh ta cô ta sẽ tự tìm được con đường thoát thân cho mình.
Và đúng như dự đoán.
An Lập Thịnh lại nhiều ngày không về nhà.
Người của tôi báo về rằng anh ta cùng Lục Dao Dao đi vào khoa sản của bệnh viện.
Sau đó, anh ta bước ra với khuôn mặt đen như đáy nồi, còn Lục Dao Dao thì trông đầy phấn khích và kích động.
Trùng hợp thay, một người bạn của tôi là bác sĩ chính tại bệnh viện đó.