Cuối cùng, dù Trần Chiêu đã buông tay, anh cũng chỉ còn biết nằm dài dưới sàn, bất lực.
Tôi coi như anh không tồn tại, tự nhiên dựa vào Trần Chiêu xem show giải trí.
Trần An Chi không phải kiểu người sẽ kiên trì nếu đã biết rõ kết cục.
Huống chi, ở H thị, luôn có Trần Chiêu che chở cho tôi.
Đêm đó khi rời đi, anh như một con chó thua trận, xách theo chiếc vali mang từ A thị đến rồi lại lầm lũi mang đi.
“Trình Dịch Chi, em sẽ quay về A thị chứ?”
Tôi nhún vai, đáp gọn nhẹ:
“Có chứ. Nhưng không phải vì anh.”
Tôi còn có gia đình, có bố mẹ yêu thương tôi, có dấu ấn trưởng thành của bản thân tại A thị.
Chỉ là, trong những điều đáng mong chờ nơi ấy—
Đã không còn Trần An Chi nữa.
Lời vừa dứt, ánh sáng cuối cùng trong mắt Trần An Chi hoàn toàn biến mất.
Anh buông tay khỏi nắm cửa.
Rời khỏi H thị.
11
Đêm ở H thị yên tĩnh hơn A thị rất nhiều.
Tôi không ngủ được, kéo Trần Chiêu ra ban công uống rượu.
Nói đúng hơn là—anh uống.
Tôi chỉ uống nước trái cây pha soda, lâu lâu nhấp một ngụm whisky anh thêm đá, cay đến bỏng rát cả cổ họng.
“Bốn năm rồi, kết thúc kiểu này…”
“Anh này, anh có thấy như vậy là phí thời gian không?”
Trần Chiêu thuộc dạng uống ngàn ly không say.
Nhìn gò má tôi ửng hồng vì hơi men, anh lại cảm thấy một luồng say chếnh choáng đang dâng lên trong lòng mình.
Nếu không say, sao lại muốn bất chấp tất cả mà hôn tôi như vậy?
Điều đó không hợp với chuẩn mực của một người đàn ông trưởng thành.
Nhưng cuối cùng anh vẫn cúi đầu trước khao khát, cúi đầu trước thứ cảm xúc nguyên thủy nhất của con người—tình yêu.
“Không lãng phí đâu, Chi Chi.”
“Nếu không thì làm sao anh có thể gặp được một người tuyệt vời như em?”
Hơi rượu được truyền qua môi mềm—
Cả người tôi vẫn còn mơ hồ, nhưng trong cơn không tỉnh táo ấy, tôi lại nhớ đến một đêm mờ nhạt.
Cái đêm mà tôi bị dị ứng, toàn thân đỏ rực, mắt sưng đến mức không còn nhìn thấy gì.
Tôi không biết Trần Chiêu đã chăm sóc tôi lúc đó với tâm trạng ra sao.
Chỉ nhớ mình khi ấy thật xấu xí, thật tiêu cực, thật bất lực.
Nhưng anh khi đó cũng giống hệt bây giờ.