16
A Vãn?
Ta sững người.
Chu Hạc trước giờ chưa từng gọi ta là A Vãn.
Chỉ có ở kiếp trước, sau khi thành thân, hắn mới gọi ta bằng cái tên ấy.
Lời vừa dứt, ta lập tức hiểu ra Chu Hạc cũng trọng sinh rồi.
Khó trách người của ta lại để hắn trốn thoát, thì ra không phải sơ suất mà là vì hắn đã sớm có chuẩn bị.
Nếu là một Chu Hạc đã sống lại, vậy thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Ta vốn tưởng hắn sẽ giết ta ngay khi gặp lại, bởi đời này, mọi tai họa của hắn đều là do một tay ta bày ra.
Nhưng hắn lại không làm vậy.
Ngược lại, còn cởi trói cho ta, giọng nói dịu dàng đến kỳ lạ:
“Bắt nàng đi là bất đắc dĩ, bởi muốn gặp nàng… Thực sự quá khó.”
Ta nghi ngờ nhìn hắn: “Ngươi không hận ta sao?”
Dựa vào mấy chục năm làm Thừa tướng ở kiếp trước của Chu Hạc, hắn tuyệt đối không thể không nhìn ra tất cả âm mưu đều xuất phát từ ta.
Chu Hạc khẽ bật cười: “Không hận. Kiếp trước ta đối xử với nàng như thế, nàng hận ta cũng là điều đương nhiên.”
Hừ.
Ta không đáp lời, hắn lại tiến lên, cầm lấy tay ta, giọng điệu đầy áy náy:
“A Vãn, kiếp trước là ta có lỗi với nàng. Sau khi nàng chết, ta hối hận vô cùng, lúc đó ta mới hiểu ra thì ra, người ta yêu vẫn luôn là nàng.”
Ta bật cười thành tiếng, cười đến nghẹn.
Ta biết Chu Hạc mặt dày nhưng không ngờ hắn lại có thể vô sỉ đến mức này.
Ta khẽ nhướng mày, lạnh nhạt hỏi: “Vậy còn Tạ Yên Chỉ thì sao? Vì ngươi mà nàng ta mất con, giờ vẫn đang ở nhà chờ ngươi quay về đấy.”
Không ngờ Chu Hạc lại vội vàng giãi bày:
“Nàng ta sao sánh được với nàng? Sau khi cưới nàng ta, ta mới biết nàng ta chẳng biết gì cả.”
“Những việc trong phủ mà nàng xử lý đâu ra đấy, đến tay nàng ta thì rối như tơ vò. Nếu không phải nàng ta sinh cho ta một đứa con trai xuất sắc, ta đã sớm bỏ rồi.”
Ta có phần kinh ngạc, kiếp trước sau khi chết, linh hồn ta không ở lại quá lâu nên cũng chẳng biết cuộc sống sau này của bọn họ ra sao.
Không ngờ lại là kết cục như thế.
Thì ra bóng trăng trắng mà hắn khắc cốt ghi tâm, sau khi cưới về, cũng chẳng hơn gì người thường.
Chu Hạc từng thề thốt với ta rằng hắn yêu Tạ Yên Chỉ biết bao nhiêu.
Nhưng đến bây giờ, ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ.
Chu Hạc, hắn vốn dĩ chẳng yêu ai cả.
Hắn chỉ yêu chính bản thân mình thôi.
Kiếp trước, hắn dùng xong ta thì quay lưng tàn nhẫn, lấy danh nghĩa “theo đuổi tình yêu đích thực” để phủi bỏ tất cả.
Kiếp này, cưới không được ta, lại luyến tiếc quyền thế Mạnh gia, bèn không ngần ngại vứt bỏ người kia.
Ta thầm kinh hãi.
Ta chỉ cảm thấy trên đời này sao lại có kẻ ích kỷ và giả trá đến thế?
Chu Hạc còn định nói thêm điều gì nhưng ta đã không còn kiên nhẫn nghe.
Ta phất tay áo.
Trên xà nhà lập tức nhảy xuống hai ám vệ, trong nháy mắt đã chế trụ Chu Hạc, trói lại như cũ.
17
Vòng xoay vận mệnh, cuối cùng cũng đảo ngược.
Chu Hạc ngây người mất một lúc lâu.
Hắn không ngờ mọi chuyện lại đi đến bước này.
Ta chậm rãi bước đến trước mặt hắn.
“Ngươi biết không, Chu Hạc? Ta thật ra rất thích cái ánh mắt khinh thường của ngươi khi chẳng bao giờ xem ta ra gì.”
“Chính nhờ vậy mà ta mới có cơ hội ra tay.”
Hắn vẫn tưởng ta chỉ là một khuê nữ yếu đuối, dù có sống lại, cũng chẳng dám động đến hắn.
Sự tin chắc ấy khiến ta vừa buồn cười vừa khinh bỉ.
Cha ta là đại tướng quân, hổ phụ sinh hổ tử, hổ phụ sao sinh ra chó con được?
Dù từ nhỏ được dạy dỗ theo khuôn mẫu nữ nhi hiền thục nhưng trong người ta vẫn mang dòng máu sắt đá.
Chu Hạc thiếu nợ Mạnh gia bao nhiêu, từng khoản từng đồng, ta đều ghi khắc trong lòng, từ khi sống lại chưa từng quên dù chỉ một ngày.