04
Lúc này đây, khi tái ngộ cùng hắn, cổ họng ta tuy vẫn còn vướng chút vị tanh ngọt khó nuốt, nhưng cũng đã học được cách giữ cho nét mặt không đổi, cúi đầu, khom mình hành lễ.
Trong mắt hắn dường như thoáng qua một tia kinh ngạc.
Hắn giơ tay, ta lập tức lùi lại một bước. Gió núi thổi bay tóc mai, không để lại một sợi vướng trên đầu ngón tay hắn.
“Chiêu lang, chẳng hay người có nhận ra vị thôn phụ này không?”
Từ sau lưng hắn, một nữ tử vận xiêm y lụa là bước lên, tay khoác lấy cánh tay hắn.
Nữ tử dung nhan kiều diễm, ánh mắt như chứa sắc lửa, chói lọi mê người.
Ta nhận ra nàng—vị công chúa được Sở quân sủng ái nhất. Năm ngoái nàng được gả xa về Yến Đô, ta từng trông thấy bóng nàng từ xa qua màn xe loan, chỉ thoáng liếc đã biết, Phó Chiêu lại có thêm một hồng nhan bên cạnh.
Ánh mắt công chúa dừng lại trên người ta. Khi đã nhìn rõ khuôn mặt, trong mắt nàng liền không còn chút kiêng dè.
Áo vải trâm thô, làm sao sánh được với xiêm y vàng ngọc?
“Thôn nữ quê mùa, sao có thể quen biết quý nhân.”
Ta cúi đầu, khép mi mắt, lại lui thêm mấy bước. Với thân phận của ta hôm nay, cũng chẳng nên lại gần bậc tôn quý làm gì.
Thấy ta thức thời như thế, công chúa cuối cùng cũng thu hồi ánh nhìn, xoay sang trò chuyện với Phó Chiêu.
Hương trưởng dẫn ta đi trước, dựa theo bản đồ do Phó Chiêu đưa mà từng bước dẫn đường.
Núi vừa qua cơn mưa nhỏ, đất trơn đá lở, kiệu xe không tiện. Công chúa theo được vài bước, áo gấm đã vấy bùn, liền nhỏ giọng làm nũng bên tai Yến quân, đòi quay về.
Yến quân dỗ dành xong công chúa, lại không quay lại, mà tiếp tục đi cùng đoàn lên núi.
Đường núi khúc khuỷu gập ghềnh, từng bước từng bước đều khiến lòng ta rối bời. May mà chuyến đi không gặp trở ngại, cuối cùng cũng tìm được mạch khoáng.
Chúng nhân quỳ xuống chúc mừng Yến quân, hương trưởng cũng kéo ta theo phủ phục.
“Lần này nhờ phu nhân dẫn đường, công lao không nhỏ. Phu nhân nếu có tâm nguyện chưa trọn, bản quân có thể đáp ứng.”
Yến quân dừng bước trước mặt ta, đưa tay về phía ta.
Ta chờ hồi lâu, không nghe ai đáp, lúc này mới chắc chắn lời đó là nói với ta.
“Đừng sợ, có bản quân ở đây, sẽ không ai dám làm hại nàng nữa.”
Ta không đáp, cũng chẳng muốn đáp.
Xung quanh lặng đến nỗi cả tiếng gió cũng khó mà nghe được, chỉ còn lại tiếng thở dài nhẹ tựa khói sương vang lên bên tai.
“Thôi vậy, đều đứng cả lên đi.”
Xuống núi, ta đi cuối đoàn.
Dưới chân núi, kiệu công chúa đã đợi sẵn. Vừa thấy Yến quân liền nhanh chóng bước tới đón.
Ta cùng hương trưởng biết ý âm thầm lui đi. Mới đi chưa được mấy bước, lại bị người giữ lấy cánh tay.
“Ngươi còn định đi đâu?”
Giữa đoàn người vây quanh, Yến quân không biết làm cách nào lại chắn trước đường ta đi.
Hắn nắm rất chặt, siết đến mức cánh tay ta đau nhói.
Ta hít sâu một hơi, mới quay đầu lại nhìn hắn.
“Trong nhà còn có hài tử đợi ta, dĩ nhiên ta phải trở về nhà mình.”
“Ngươi… có con rồi? Ngươi… ngươi dám...”
Phó Chiêu nhìn ta chằm chằm, thần sắc xưa nay vẫn bình thản bắt đầu nứt vỡ, dần biến thành một vẻ không thể tin nổi.
Ta nhìn mà thấy buồn cười. Phó Chiêu lúc này, lại giống như người bị ta phụ bạc vậy.
Quả thật, ta đã bật cười thành tiếng.
“A Từ… sao nàng có thể… sao có thể nhìn ta như vậy?”
Có lẽ ánh mỉa mai trong mắt ta quá rõ ràng, đến nỗi khiến Yến quân đường đường cũng thất thần, bàn tay đang nắm ta cũng buông lỏng.
Ta nhìn hắn, mở miệng, nhưng chẳng thể thốt ra lời nào. Cổ họng nghẹn đến mức muốn nôn mửa, cuối cùng chỉ đành hóa thành câm lặng, xoay người rời đi.
Hắn cũng rốt cuộc… không ngăn ta nữa.
05
Về đến thảo lư, sức lực trên người tựa như trút sạch quá nửa, áo sau lưng cũng bị mồ hôi thấm ướt.
May thay, Ôn Chấp An được Tạ Trường Yến dẫn đi thăm bạn, còn chưa quay về.
Nhắm mắt lại muốn bình tâm, nhưng mọi chuyện liên quan đến Phó Chiêu lại như từng mũi kim nhọn châm chích vào óc, đau đến mức khiến ta như sống lại một lần nữa đoạn quá khứ ấy.
Phó Chiêu, vốn cũng là người mà ta nhặt về từ bờ sông đầu thôn.
Lúc ấy hắn mình đầy máu, nằm trên đất cầu ta cứu mạng.