08
Ta và Phó Chiêu, đối mặt chẳng nói nổi một lời.
Gần đến bến đò, cỗ xe đang phi nhanh lại đột ngột dừng lại.
Có thuộc hạ cúi người ghé sát tai hắn nói mấy câu, chỉ thấy sắc mặt Phó Chiêu trong thoáng chốc liền trầm xuống.
Thấy hắn không vui, khóe môi ta liền nhếch lên một tia giễu cợt. Hắn nghiêng đầu nhìn ta, trong mắt mang theo nghi hoặc.
Ta cũng kéo rèm xe nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy cách mười trượng, một người cưỡi ngựa đứng thẳng giữa làn gió lạnh, tay nắm thanh trường kiếm, chặn ngang đường xe ngự.
Là Tạ Trường Yến, người vừa từ biệt ta ba hôm trước.
“Thỉnh Yến quân dừng bước, thả A Từ cô nương rời đi!”
“Thỉnh Yến quân dừng bước, thả A Từ cô nương rời đi!”
Một tiếng lại một tiếng vang vọng, chấn động tận nơi sâu nhất trong lòng ta.
Vì một lời hứa của ta, mà người kia lại có thể làm được đến mức này.
Ta bị người của Phó Chiêu kéo ra sau lưng, chỉ thấy hắn và Tạ Trường Yến đối đầu, kiếm khí đối lập.
Phó Chiêu đi vội, mang theo không nhiều người, nhưng kẻ nào cũng là tinh anh. Phía Tạ Trường Yến tuy không kém, nhưng nếu thật giao đấu, cũng khó nói phần thắng.
Nếu chỉ vì một mình ta mà khiến Tạ Trường Yến mất mạng, ta thật vạn lần có chết cũng không đền được.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, ta dường như nghe thấy Ôn Chấp An gọi một tiếng “mẫu thân”.
Ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong đình nhỏ bên sông, ta trông thấy bóng dáng Chấp An.
Trong lòng chợt hiểu ra—Ôn Chấp An không rơi vào tay Phó Chiêu, mà là được Tạ Trường Yến cứu đi.
Thì ra… Phó Chiêu lại lừa ta một lần nữa.
Trong lòng ta chẳng còn điều gì vướng bận.
Ta nhấc chân chạy về phía đình, nhưng một mũi kiếm đã chắn ngang đường.
Trường kiếm của Phó Chiêu dí thẳng vào cổ ta, gió lướt qua lưỡi kiếm, phát ra âm thanh vút lạnh.
“A Từ, nếu nàng còn tiến thêm một bước, ta sẽ không nương tay.”
“Vậy thì… không cần nương tay.”
Ta nhìn hắn, thấy khóe mắt hắn đỏ ửng, nhưng bước chân ta vẫn không ngừng lại.
“Ta đã hoàn toàn tuyệt vọng với ngươi, chẳng còn chút kỳ vọng nào nữa.”
Ta ép sát vào mũi kiếm thêm một bước.
Phó Chiêu tuy lùi lại, nhưng vẫn khiến lưỡi kiếm rạch ra một vệt máu. Trong mắt hắn lướt qua một tia bối rối, mà lòng ta… lại bình thản lạ thường.
“Phó Chiêu, ta thà chết, cũng không muốn cùng ngươi sống những ngày tháng oán hận dây dưa nữa. Nếu ngươi không chịu buông tha ta, vậy thì giết đi. Ta không muốn lại có người vì ta mà mất mạng.”
Ta đã chuẩn bị sẵn cho kết cục tệ nhất. Chỉ hận bản thân không có quyền có thế như hắn, không thể làm người cầm đao.
Ta nhìn về phía Tạ Trường Yến, thấy trong mắt hắn chỉ có nỗi lo cho ta, mà trong lòng lại thực sự cảm kích.
Hôm đó từ biệt, ta từng cầu hắn đưa ta rời khỏi Sở hương, hắn nói ba ngày sẽ sắp xếp ổn thỏa.
Về sau Phó Chiêu quay lại, mạnh mẽ mang ta đi, ta vốn không trách Tạ Trường Yến—dù sao Phó Chiêu hôm nay cũng là vương giả một phương, hắn muốn thì khó ai cản được.
Nào ngờ Tạ Trường Yến… lại không thất hứa.
Xem ra đời này của Ôn Từ, cũng không phải chỉ toàn cứu nhầm người.
Tay Phó Chiêu cầm kiếm tuy run lên, nhưng hắn không lui nữa. Ta và hắn bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng đều hiểu rõ sự quyết tuyệt trong lòng đối phương.
Ta khẽ nhắm mắt, chờ đợi cái chết đến.
“Mẫu thân, đừng mà!”
Một giọng nói quen thuộc—đã bao năm rồi không nghe thấy, giờ đây lại như xé tim rách phổi, vang lên bên bến đò.
Có thuyền cập bến.
Người trên thuyền đã lớn, đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ năm xưa phải nép vào lòng mẹ để sống sót nữa.
Ta muốn ngẩng đầu nhìn cho rõ bóng hình ấy, nhưng người càng đến gần, ta lại càng không dám nhìn.
Đến khi ta thực sự mở mắt, trước mắt đã ngập tràn nước mắt.
Nghe thấy tiếng gọi ấy, kiếm trong tay Phó Chiêu rơi xuống.
Trong một khắc, lý trí hắn như chợt quay về.
Hắn đã làm gì vậy?
Chỉ một chút nữa thôi… hắn suýt nữa đã giết chết A Từ một lần nữa.
Phó Chấp—hài tử duy nhất, máu mủ duy nhất của hắn trên đời.
Vì trận hỏa hoạn năm ấy tại Yến đô, đã oán hận hắn suốt bao năm.
Giờ đây, vừa mới gặp lại, hắn lại giương kiếm về phía mẫu thân của Phó Chấp.
Hắn rốt cuộc đang làm cái gì vậy?
Hắn vốn chỉ muốn đón A Từ trở về, để cả nhà được đoàn viên.
Thế nhưng A Từ quá cứng đầu, cứng đến mức Phó Chiêu không còn muốn nghe nàng từ chối thêm một lần nào nữa.
Mà hắn lại xử sự với nàng như thế.
Phó Chiêu đột nhiên cảm thấy—cả đời này, hắn dường như chưa từng giữ nổi điều gì.
Tình thân, phu thê… từng thứ một đều rời xa hắn.
Chỉ còn một chút tình phụ tử mong manh giữa hắn và Phó Chấp, khiến hắn cảm thấy mình vẫn còn là một con người.
Nhưng vừa rồi… chỉ một chút nữa thôi, đến cả điều duy nhất ấy cũng mất.
Chỉ là… cũng may, vẫn còn kịp.
09