Năm thứ ba ở lãnh cung, vào những ngày đông lạnh giá, ta mới thật sự hiểu vì sao nơi này được gọi là “lãnh cung.” Quả không phải tên gọi vô nghĩa.
Lãnh cung nằm ở góc tây bắc hoàng cung, vào tháng rét mướt, gió bấc thốc qua từng hành lang, cánh cửa mỏng manh không cách nào cản được hơi lạnh thấu xương.
Thực sự không chịu nổi cái rét này, ta đành tìm một nam nhân để sưởi ấm.
Người đàn ông này từ nhỏ đã luyện võ, thân thể cởi trần vẫn tỏa ra hơi nóng, ôm lấy hắn chẳng khác nào ôm một khối than hồng.
Ta cũng vòng chân quấn quanh eo hắn, thì thầm:
“Lạnh quá, nhanh lên chút đi.”
Tạ Thừa Phong cúi đầu hôn lên vai cổ ta, nghe thấy ta nói vậy, hắn cố ý chậm rãi đưa tay lên. Bàn tay năm nào cầm kiếm mài ra vết chai sần, lướt qua da thịt mềm mại khiến ta vừa nhói đau vừa nóng ran.
Ta khe khẽ rên lên, khẽ cong người, nhắm mắt lại.
Tạ Thừa Phong thúc mạnh một cái, giọng trầm trầm ra lệnh:
“A Như, mở mắt ra.”
“Ta là ai?”
Lại nữa rồi.
Lần đầu tiên hắn tìm đến ta lúc nửa đêm, ta còn ngái ngủ, không nhận ra người trên thân là ai, lỡ gọi tên hoàng thượng.
Hắn nhớ lâu thật, thỉnh thoảng lại nhắc chuyện này.
Ta mở mắt, nhẹ nhàng đánh hắn một cái:
“Tạ đại nhân, mau chóng lên đi, trời sắp sáng rồi.”
Tạ Thừa Phong bị ta đánh, nhưng đôi mắt đen nhánh của hắn không giận mà lại hiện vẻ vui thích, mỉm cười nói:
“Ở đây không ai tới đâu, sợ gì trời sáng?”
Vừa dứt lời, bỗng bên ngoài vang lên tiếng động.
Cánh cửa nặng nề “két” một tiếng mở ra, tuyết rơi lả tả. Giọng nói đầy kinh ngạc của Trần Tường vang lên:
“Trời ơi, Chu công công, cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy?”
“Cả buổi sáng nay, mí mắt trái của ta cứ giật không ngừng, trên cây chim khách cũng hót ríu rít, ta biết ngay hôm nay chẳng phải ngày bình thường.”
Chu Như Hải hừ lạnh: