1Tôi bị đẩy vào giữa ánh đèn flash chói lóa.
Hoang mang, tôi vội kéo xuống chiếc váy quá ngắn của mình.
Người cha sốt ruột của tôi vỗ mạnh vào lưng tôi một cái:
“Nói đi!”
Lúc này tôi mới lấy hết can đảm, ngước mắt nhìn về phía người đàn ông ngồi trên ghế chủ vị, hoàn toàn bị bóng tối bao phủ.
Tôi không nhìn rõ gương mặt hắn, chỉ có thể thấy chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay.
Họ gọi hắn là Phó tiên sinh.
Phó Chiêu vẫy tay với tôi:
“Lại đây.”
Tôi khẽ hít mũi.
Sợ lại bị đánh, tôi rụt rè đáp:
“Đến đây.”
Sau đó chủ động bước vào bóng tối.
Vừa từ nơi có ánh sáng mạnh đi ra, tôi không thích ứng kịp, khẽ nheo mắt lại, lúc này mới nhìn rõ gương mặt Phó Chiêu.
Khác hẳn với nỗi sợ hãi trong tưởng tượng, hắn không hề béo mập hay xấu xí.
Phó Chiêu có ngoại hình vô cùng ưa nhìn.
Đôi mắt đào hoa vốn đã mang nét đa tình, nhưng lại bị vẻ lạnh nhạt giữa chân mày làm dịu đi.
Hắn không nói gì, cứ để tôi tùy ý quan sát.
Tôi còn muốn nhìn thêm, nhưng lưng lại bắt đầu đau âm ỉ.
Chợt nhớ đến những lời mẹ kế dạy dỗ.
Tôi có chút vụng về, chủ động ngồi lên đùi hắn.
Sau đó vội vàng cọ cọ vào mặt Phó Chiêu, giọng mềm mại:
“Chồng ơi, giữ em lại có được không?”
Hắn vẫn không hề dao động.
Những người xung quanh thì đã muốn lao lên kéo tôi ra khỏi lòng hắn.
Bên tai vang lên tiếng quát giận dữ của cha:
“Đồ hư hỏng! Ai cho mày ngồi lên đùi Phó tiên sinh hả? Còn không mau cút xuống!”
Tôi càng hoảng sợ hơn.
Nghĩ đến hậu quả của việc thất bại, tôi gần như co rúm lại, sợ hãi rúc sâu hơn vào lồng ngực hắn:
“Em rất ngoan mà.”
Sợ hắn ghét bỏ tôi vì tôi là Beta.
Tôi chủ động cầm tay hắn đặt lên bụng mình, cắn môi e dè:
“Ở đây cũng được mà.”
2Phó Chiêu cứ thế để mặc tôi hành động.
Hồi lâu sau, hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ lên lưng tôi:
“Xuống đi.”
Thấy tôi run rẩy dữ dội hơn.
Hắn mới bất đắc dĩ bổ sung:
“Chắc chắn muốn tôi ôm em à?”
Lúc này tôi mới để ý đến cây gậy bên cạnh hắn.
Nhưng đầu óc đã bị nỗi sợ lấp đầy, không kịp phản ứng.
Chỉ sợ một khi tôi buông tay, hắn sẽ rời đi.
Bỏ lại tôi mà quay về, để mặc mẹ kế bóp cổ, cha đánh đập, để em trai Alpha nhốt tôi trong hầm tối nhịn đói.
Ngơ ngác hỏi một câu:
“Thật sự có thể ôm sao?”
Phó Chiêu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi lần nữa:
“Ôm chặt.”
Đây là lần đầu tiên tôi được nâng cao đến vậy.
Nhìn xuống cha mình – người từng khiến tôi khiếp sợ, giờ lại cúi đầu khom lưng, hèn mọn như một kẻ bần tiện.
Tôi mở miệng, nhưng cha đã vội vàng nịnh nọt nhìn Phó Chiêu:
“Phó tiên sinh, chuyện này… chuyện này ngài đã đồng ý rồi…”
Phó Chiêu không thèm để ý đến ông ta, trái lại lại hỏi tôi:
“Đau không?”
Bị ánh mắt chuyên chú của hắn mê hoặc, tôi thành thật gật đầu.
Cha tôi lập tức giận dữ quát mắng:
“Lâm Âm! Lại giở trò làm quá lên hả? Mày là một Beta da dày thịt béo, trời sinh đã là hạng người thấp kém, tao chỉ vỗ nhẹ một cái mà mày cũng kêu đau?”
Sau đó quay sang lấy lòng Phó Chiêu:
“Phó tiên sinh, con bé này từ nhỏ đã thích nói dối để thu hút sự chú ý, ngài đừng tin nó.”
Phó Chiêu vẫn không đoái hoài đến ông ta, chỉ lạnh nhạt hỏi tôi:
“Lâm Âm, có biệt danh không?”
“Mẹ tôi trước đây gọi tôi là Âm Âm.”
Đáy mắt Phó Chiêu thoáng qua ý cười:
“Âm Âm à? Nghe như đang làm nũng vậy, rất hợp với em.”
Nói xong, hắn mới lạnh giọng quét ánh mắt sang kẻ đang bị bỏ mặc bên cạnh:
“Âm Âm nói đau, Lâm tiên sinh, ông nói xem tôi nên tin người của mình hay tin ông?”
3Người cha vốn luôn đáng sợ của tôi còn bị đánh thê thảm như vậy.
Huống hồ là tôi, đối diện với Phó Chiêu chỉ có thể ngoan ngoãn đến mức không thể hơn.
Vừa lên xe, tôi lập tức tự giác ngồi vào đầu bên kia của khoang xe.
Phó Chiêu nhắm mắt dưỡng thần.
Rõ ràng trong xe có bật lò sưởi, nhưng hắn lại trông có vẻ rất lạnh.
Tôi chạm tay lên đôi chân ấm áp của mình.
Do dự mấy giây, cuối cùng vẫn chủ động ngồi lại vào lòng hắn.
Sợ đè lên chân hắn, tôi không dám ngồi hẳn xuống.
Nhưng lại bị một bàn tay đặt lên vai, mạnh mẽ ấn xuống.
Phó Chiêu thấy buồn cười:
“Nhẹ như một con mèo con vậy, còn sợ tôi đau à?”
Hắn cúi đầu, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu tôi:
“Dễ dàng đi theo tôi như thế, không sợ tôi là kẻ xấu sao?”
Tôi lắc đầu:
“Tôi thấy anh đưa ông ấy rất nhiều tiền, tôi không đáng giá nhiều như vậy.”
Dù sao tôi cũng chỉ là một Beta bình thường.
Giống như những gì em trai tôi đã nói, sự phân hóa đã định đoạt tất cả.
Cho dù tôi có học giỏi đến đâu thì sao chứ? Điểm kết thúc của tôi còn chưa chạm được đến điểm xuất phát của một Alpha như nó.
Sự tồn tại của tôi còn không quan trọng bằng một mô hình mà nó thuận miệng đòi. Vì thế mà vào ngày sinh nhật, tôi bị bán cho Phó Chiêu.
Phó Chiêu thở dài, giọng điệu như đang bất đắc dĩ: