18Vừa mới rửa tay xong, tôi liền bị ôm chặt từ phía sau.
Theo phản xạ định dùng khuỷu tay đánh trả, nhưng ngước mắt lên lại nhìn thấy hình ảnh của Phó Chiêu trong gương.
Người đàn ông vừa khiến cả buổi họp lớp chấn động lúc này lại đang ấm ức cắn nhẹ lên cổ tôi.
Hắn không dám thực sự cắn xuống, chỉ nhẹ nhàng cọ cọ, khiến tôi cảm thấy hơi ngứa.
Tôi có chút buồn cười.
Nhưng sợ hắn thật sự tủi thân đến mức khóc ra, đành cố nhịn.
Thực ra, ngay khi tôi thốt ra danh xưng ấy, tôi đã cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của hắn.
Uống rượu rất hăng, rõ ràng có nhiều người đang vây quanh nịnh bợ.
Nhưng hắn đột nhiên lạc đề, hỏi một câu chẳng liên quan:
“Nếu có người khen pheromone của cậu rất thơm, nhưng lại phủi sạch quan hệ, không chịu cho cậu danh phận thì gọi là gì?”
Người kia ấp úng:
“Là… là tra nữ?”
Phó Chiêu không vui, gương mặt kiên định phản bác:
“Cô ấy chỉ đang thử thách tôi, đừng có ăn nói linh tinh.”
Nhưng bây giờ nhìn biểu cảm của hắn, rõ ràng là đã để tâm rồi.
Phó Chiêu ôm chặt eo tôi, xoay người một cái, ép tôi đối diện với hắn.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn tôi:
“Âm Âm, tôi là gì của em?”
Tôi cố gắng dùng lý lẽ để thuyết phục hắn:
“Lúc trước đã nói rõ chỉ là giả vờ…”
Lời còn chưa dứt, môi đã bị chặn lại.
Lần này, Phó Chiêu không còn dịu dàng nữa, đến khi rời đi, còn cắn tôi một cái.
Cuối cùng, môi tôi sưng đỏ, nhưng hắn vẫn không nhận được câu trả lời mong muốn.
Nhìn vào ánh mắt thất vọng của hắn, trong lòng tôi cũng có chút chua xót.
Cuối cùng, tôi không trốn tránh nữa, dám thẳng thắn đối diện với mong muốn của chính mình:
“Phó Chiêu, Beta không thể xoa dịu được Alpha, anh bây giờ chẳng qua là bị pheromone ảnh hưởng vì kỳ mẫn cảm mà thôi. Qua thời gian này, sẽ ổn cả thôi.”
19“Sẽ không ổn.”
“Mãi mãi cũng không ổn.”
Đáy mắt Phó Chiêu, lớp men say giả tạo tan biến.
Bỏ đi vẻ dính người làm nũng thường ngày, tôi mới nhận ra—hắn vẫn luôn là chính hắn trong lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, mạnh mẽ nhưng ôn nhu.
“Beta không thể xoa dịu Alpha.”
“Nhưng Lâm Âm có thể xoa dịu Phó Chiêu.”
Tôi vừa định phản bác, đã bị hắn hôn một cái.
Phó Chiêu tiếp tục nói:
“Còn nhớ ai đã đưa chìa khóa cho em không?”
Đó là tối trước ngày hắn vào kỳ mẫn cảm.
Tôi từ chối nhận, vì cho rằng không cần dùng đến.
Ánh mắt Phó Chiêu hôm đó rất sâu, chỉ để lại một câu đầy ẩn ý—Tôi hy vọng em sẽ dùng đến nó.
Lúc ấy, tôi chỉ cảm thấy lòng chợt ấm áp, nghĩ hắn thật chu đáo, nhưng không ngờ đến ngày hôm sau lại trùng hợp đến vậy…
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, tôi sững sờ tại chỗ.
Phó Chiêu tiếp tục dẫn dắt suy nghĩ của tôi:
“Trước đây, trong kỳ mẫn cảm, tôi từng bị người ta giở trò, nhốt chung với một Omega có độ phù hợp rất cao.”
“Nhưng tôi không chạm vào cô ta.”
“Âm Âm, kỳ mẫn cảm rất khó chịu, nhưng không đến mức làm tôi mất đi lý trí.”
Tôi không kìm được mà bật thốt lên:
“Nhưng lúc đó, anh đã chủ động giữ lấy tôi.”
“Đúng vậy, tôi đã chủ động giữ lấy em.”
“Vậy bây giờ, em đã hiểu chưa?”
“Là tôi rung động trước.”
“Là tôi không thể kiềm chế trước.”
“Là tôi đã tham lam nhắm vào em trước.”
“Và cũng là tôi đã sắp đặt tất cả.”
Ánh mắt Phó Chiêu vô cùng nghiêm túc, nhìn thẳng vào tôi:
“Vậy nên lần này, cũng sẽ là tôi hỏi em trước.”
“Lâm Âm, em có đồng ý cho tôi một danh phận không?”
20Tôi bước ra trước, môi có chút đau nhức.
Nhớ lại trước khi ra ngoài, Phó Chiêu thở dốc đến mức không thể bình ổn, còn cả ánh mắt đầy ai oán khi nhìn tôi rời đi, đột nhiên tôi lại thấy buồn cười.
Nhưng không ngờ, vừa bước ra đã va phải Dư Hạc.
Tôi định giả vờ không nhìn thấy, nhưng khi lướt qua hắn, cổ tay lại bị giữ chặt.
Sau ngần ấy năm, cuối cùng tôi cũng có thể bình thản mà buông bỏ.
“Làm ơn tránh xa tôi một chút được không? Không phải ai cũng có sở thích yêu mùi hôi thối như Lục Dao đâu.”
Chỉ một động tác bịt mũi đơn giản, cũng đủ để tổn thương lòng tự trọng mong manh của Dư Hạc.
Nhưng anh ta nhanh chóng tìm được lý do, lấy lại vẻ tự tin.
Giọng điệu đầy ngạo mạn:
“Đừng giả vờ nữa, tôi biết em vẫn chưa quên được tôi. Nếu không, em đã chẳng tốn nhiều tiền như vậy để tìm người chọc tức tôi.”
Tôi nhìn hắn như nhìn một tên ngốc:
“Chọc tức anh?”
Dư Hạc tỏ ra đắc ý, như thể tôi vừa thừa nhận điều gì đó:
“Nếu không thì sao? Một Alpha cấp S lại đi thích một Beta à?”
Tôi cười nhạt một tiếng, nhưng trong mắt anh ta, đó lại là sự lúng túng khi bị vạch trần lời nói dối.
Trên khuôn mặt anh ta là vẻ si tình khiến tôi buồn nôn:
“Âm Âm, chúng ta quay lại đi. Lúc đó tôi chỉ vì pheromone tác động nên mới nhất thời kích động. Nhưng tôi chưa từng yêu Lục Dao, em phải tin tôi, bao năm qua ở bên cô ta, người tôi nhớ đến vẫn luôn là em.”
Nói xong, anh ta mong chờ thấy tôi cảm động.
Nhưng anh ta chỉ thấy tôi thản nhiên lấy điện thoại ra, giơ lên trước mặt:
“Nghe rõ rồi chứ? Mau đến kéo hộ tôi đống đậu hũ thối nhà cô đi.”
Giọng thét chói tai của Lục Dao vang lên từ đầu dây bên kia, sau đó cô ta xuất hiện ngay phía sau Dư Hạc.
Ngay trước cửa nhà vệ sinh, cặp đôi vừa rồi còn khoe khoang chuyện kết hôn giờ lại lao vào cấu xé nhau.
Lục Dao đầy căm hận, móng tay sắc nhọn cào rách mặt anh ta: