Lưu Thiến nhìn mẹ mình không thể tin nổi: “Mẹ! Mẹ đang nói cái gì vậy?! Chẳng phải những thứ đó là ba tặng con sao? Mẹ từng nói con là ngọc quý bị bỏ lỡ của nhà họ Giang mà!”
Dì Lưu đáp lại bằng một cú tát mạnh hơn bất kỳ cú nào trước đó, vang lên giòn tan:
“Bốp!”
“Câm mồm! Đồ tai họa báo đời!” Dì Lưu gào lên, “Khi nào tôi từng nói mấy câu đó hả? Đó là mày tự hoang tưởng! Mấy cái túi, mấy cái giày đó là tiểu thư thấy chật nhà nên vứt đi! Tao nhặt về định đem bán đồ cũ lấy chút tiền, ai cho mày mặc lên người giả làm tiểu thư hả?!”
“Đồ… rác…?”
Lưu Thiến ôm má, ánh mắt dại đi, như thể vừa nghe thấy cả thế giới sụp đổ.
Tôi đúng lúc bước lên, mỉm cười, kết thúc cú chốt hạ:
“Nghe rõ chưa, Lưu đại hot girl. Thứ cô luôn hãnh diện, cái mà cô dùng để hạ nhục người khác, thật ra chỉ là đồ tôi không cần nữa.”
“Cô lấy rác rưởi của tôi làm bảo vật, rồi mang nó đi giẫm lên đầu tôi.”
Tôi lắc đầu, chậc chậc hai tiếng:
“Lưu Thiến, cô đúng là vừa đáng thương, lại vừa nực cười.”
Ngay khoảnh khắc đó, phòng tuyến tâm lý của Lưu Thiến hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta gục xuống đất, gào thét tuyệt vọng đến chói tai, móng tay cào mạnh nền gạch đến gãy cả mấy chiếc.
Trong livestream, một tràng thở dài và cảm thán trôi qua:
(Cú đánh chí mạng cả thể xác lẫn tinh thần, đúng nghĩa “đánh sập toàn bộ chiều không gian luôn”…)
(Mang rác của thiên kim thật làm bảo vật, còn lắc lư trước mặt chính chủ, chưa từng thấy ai bẽ mặt đến thế.)
(Tuy nhìn cũng đáng thương, nhưng nhớ lại cái bản mặt chảnh chọe lúc trước… thì chỉ có thể nói: Đáng đời.)
Vở hài kịch đã đến hồi hạ màn.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên đúng lúc.Page Vân hạ tương tư
Lưu Thiến bị điều tra với các tội danh như lừa đảo quy mô lớn, trộm cắp, gây rối trật tự, xâm phạm danh dự, chờ đợi cô ta sẽ là sự trừng trị nghiêm minh của pháp luật.
Khi chiếc còng lạnh lẽo khóa vào cổ tay, cô ta cuối cùng cũng biết sợ.
“Tiêu Vũ! Tiểu thư! Cầu xin cô tha cho tôi!”
Cô ta vừa khóc vừa bò đến định túm lấy ống quần tôi: “Vì cái tên của chúng ta cùng âm, coi như tôi là một… cái rắm đi, cô tha cho tôi với! Tôi không dám nữa đâu! Tôi lạy cô!”
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của cô ta.
“Tha cho cô?” Tôi cười lạnh. “Khi cô bắt anh tôi phải quỳ xuống liếm giày, cô có nghĩ đến chuyện tha không? Khi cô sai người đánh Tiểu Kỳ, cô có nghĩ đến chuyện tha không?”
Anh tôi bước tới, nhìn xuống từ trên cao, giọng nói thản nhiên như đang bàn chuyện bữa sáng:
“Bộ phận pháp lý của Giang thị sẽ tiếp nhận toàn bộ vụ án. Chúng tôi sẽ yêu cầu xử lý theo khung hình phạt cao nhất. Toàn bộ thu nhập bất hợp pháp từ livestream cũng sẽ bị truy thu.”
“Còn nữa.” Anh liếc sang hai tên vệ sĩ từng ra tay, “Tội cố ý gây thương tích — từng người một, không ai được miễn.”Page Vân hạ tương tư
Lưu Thiến bị kéo lên xe cảnh sát, tiếng khóc của cô ta càng lúc càng xa dần.
Sau khi xử lý xong kẻ gây chuyện, tôi quay đầu lại nhìn về phía cô trợ lý Tiểu Kỳ, người vẫn đang nép ở góc, gương mặt sưng vù vì cú tát, nhìn chúng tôi đầy lúng túng.
Cô ấy muốn đi mà không dám, đôi mắt đỏ hoe ướt át.
“Cô tên Tiểu Kỳ, đúng không?” Tôi bước đến, đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy.
Tiểu Kỳ sợ hãi run lên: “Tiểu… tiểu thư, tôi… tôi không cố ý chắn đường đâu, tôi chỉ…”
“Tôi biết. Cô là người duy nhất dám đứng ra vì chúng tôi.” Tôi mỉm cười, dịu giọng, “Cảm ơn cô.”
Anh tôi cũng bước tới, nhìn lướt qua Tiểu Kỳ, rồi quay sang Trợ lý Trương:
“Điều tra lý lịch cô ấy. Nếu không có vấn đề gì, ngày mai để cô ấy đến bộ phận PR của tập đoàn báo danh. Tăng gấp đôi lương, toàn bộ viện phí công ty lo.”
Tiểu Kỳ sững người vài giây, sau đó òa khóc như mưa, cúi gập người liên tục:
“Cảm ơn! Cảm ơn thiếu gia! Cảm ơn tiểu thư!”
Livestream tràn ngập bình luận:
(Hu hu hu ấm lòng quá! Người tốt được đền đáp rồi!)
(Đây mới là đẳng cấp thật sự! Đây mới là hào môn chân chính!)
(Tiểu Kỳ đúng kiểu họa phúc khó lường, vô tình bật hack đổi đời!)
Mọi chuyện đã xử lý xong, đám đông dần tản ra, nhưng ba tôi vẫn chưa nguôi cơn tức.
“Giận chết tôi rồi! Thật sự tức chết tôi rồi!”
Vừa lần chuỗi hạt bồ đào, ông vừa lẩm bẩm: “Con gái cưng của tôi bình thường tôi còn không dám nặng lời, thế mà bị một đứa con gái lao công chỉ tay mắng mỏ! Không được! Phải đi ăn một bữa thật ngon cho hả giận!”
Rồi… khung cảnh lập tức đổi tông.
Nửa tiếng sau, tại một quán nhậu vỉa hè nổi tiếng ở A thị.
Giang An Quốc, người đàn ông có tài sản hàng tỷ, đang mặc bộ trường bào thiết kế riêng giá vài chục triệu, ngồi chễm chệ trên cái ghế nhựa đầy dầu mỡ, lóng ngóng mang găng tay nilon, mồ hôi mướt trán… bóc tôm hùm đất.Page Vân hạ tương tư
Còn “Diêm Vương giới tài chính Bắc Kinh” — anh tôi — mặt đen như đít nồi, đang dùng cây bút ký hợp đồng mấy chục tỷ để khoanh trên thực đơn: