04
Hạ Uyển là người đầu tiên tôi từng thấy dám chất vấn quyết định của Giang Thần.
“Chỉ vì em phạm một lỗi nhỏ mà anh đuổi việc em, em không phục.
Chẳng lẽ vì em xuất thân từ gia đình bình thường mà sinh ra đã thấp kém, không đáng được tôn trọng hay sao? Mẹ em nói…”
Cô ta nói với Giang Thần, nhưng ánh mắt oán trách lại nhìn thẳng về phía tôi.
Trợ lý Trương gần như hét lên, ngắt lời cô ta:
“Cô lấy tư cách gì mà dám nói chuyện với giám đốc Giang như thế?!”
Anh ta tiến đến kéo cô đi, nhưng Hạ Uyển vẫn cố chấp đứng ở cửa, trong mắt lấp lánh lệ.
Dù là tôi nhìn thấy cũng phải thừa nhận cô ta quả thực biết cách tỏ ra đáng thương.
Tiếc là Giang Thần, người chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì, chỉ chăm chú cúi đầu bôi thuốc cho tôi, như thể không hề nghe thấy lời nào.
Không khí trở nên yên lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.
Trợ lý Trương sốt ruột kéo tay, ghé sát vào tai Hạ Uyển nói gì đó rất khẽ, cuối cùng cô ta mới không tình nguyện mà rời đi.
Cửa phòng khép lại, lúc này Giang Thần mới ngẩng đầu lên, giọng nói dịu dàng đầy trìu mến:
“Sắp trưa rồi, anh bảo người mang lên ít món thanh đạm, em đừng đi nữa, ở lại công ty làm việc cùng anh nhé? Tiện thể họp với các phòng ban luôn.”
Tôi từ chối:
“Chiều em đã hẹn uống trà và chăm sóc da mặt rồi, để dịp khác nhé.”
Nghe vậy, Giang Thần ôm chặt lấy tôi, dụi mặt vào bụng tôi làm nũng:
“Dành nhiều thời gian hơn cho chồng em được không?”
Tôi gượng cười.
Anh tưởng tôi còn bực vì chuyện vừa rồi nên không nhận ra sự lạnh nhạt của tôi, còn đích thân tiễn tôi ra xe.
Ngồi trong xe, nhìn dáng vẻ cứ bước vài bước lại ngoái đầu nhìn của Giang Thần, tôi siết chặt tay đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
Tôi phải gồng mình lắm mới giữ được vẻ ngoài bình tĩnh trước mặt anh.
Giang Thần là người làm ăn thận trọng, bất cứ gợn sóng nào cũng khiến anh cảnh giác.
Nên tôi tuyệt đối không tỏ vẻ nghi ngờ hay dò xét.
Tôi chỉ là một người vợ rảnh rỗi, bỗng dưng muốn đến công ty xem nhân viên làm việc thế nào, xem chồng mình có ngoan ngoãn đi làm hay không, chỉ vậy thôi.
Trước khi có chứng cứ, anh vẫn vô tội.
Đột nhiên xe phanh gấp — Hạ Uyển không biết từ đâu lao ra, dang tay chắn trước đầu xe.
“Ôn Noãn, xuống xe đi, tôi có chuyện muốn nói.”
Cũng tốt, tôi cũng muốn biết rốt cuộc cô ta định nói gì.
Không ngờ, Hạ Uyển bất chấp nguy hiểm chặn xe tôi, chỉ để nói một câu:
“Hôm nay tôi cố tình pha trà bằng cốc thủy tinh.”
“Vì ba tôi lúc nhỏ, nhà nghèo, mỗi dịp Tết mới được uống một ngụm trà ngọt pha đường, mời khách. Ông nói, thứ trà ngọt đựng trong chiếc cốc thủy tinh giản dị ấy, mang lại cho ông cảm giác ấm áp mà sau này bao nhiêu bộ tách trà sang trọng cũng không thể sánh bằng.”
“Tiền bạc có thể mua được sự bầu bạn lạnh lùng, nhưng không thể mua được cảm giác của một gia đình.”
“Tiếc là, trà đã đổ, người như bà vốn không xứng uống thứ trà khiến ba tôi cảm thấy hạnh phúc. Bà cũng vĩnh viễn không thể hiểu được cảm giác mà ba tôi gọi là ‘gia đình’.”
Ánh mắt cô ta mang theo khiêu khích, vừa nói vừa nở nụ cười hạnh phúc.
Tôi lạnh mặt:
“Cảm giác của ba cô thì liên quan gì đến tôi? Không ngờ thư ký Hạ lại thiếu chuyên nghiệp đến mức coi công ty như nhà mình đấy.”
Cô ta hừ lạnh:
“Bà biết gì, sớm muộn gì thì…”
“Câm miệng!”
Giang Thần bất ngờ quay lại, tát mạnh vào mặt cô ta một cái, giọng lạnh như băng:
“Nếu không muốn bị đuổi khỏi Hải Thành, lập tức biến khỏi tầm mắt vợ tôi.”
Hạ Uyển trừng to mắt, bật khóc rồi chạy mất dạng.
Giang Thần lo lắng nhìn tôi:
“Em yêu, em không sao chứ?”
“Em lại xuống xe rồi, nhớ anh quá à?”
Anh cười dịu lại:
“Phải rồi, em bị thương, anh cứ nghĩ mãi không yên lòng. Nên anh xin nghỉ nửa buổi, đưa em đi chăm sóc da mặt và uống trà chiều, được không?”
05
Giang Thần ăn trưa cùng tôi, nhưng điện thoại công việc thì reo liên tục.
Anh tắt hầu hết cuộc gọi, chỉ có một số không lưu danh bạ, cứ gọi đi gọi lại nhiều lần.
Cuối cùng, anh đành phải ra ngoài bắt máy.
Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy anh cau mày, vừa thấy tôi nhìn sang liền ra dấu miệng: “Sao thế? Anh xong ngay đây.”
Lát sau quay lại, anh đưa tôi một chiếc thẻ đen, áy náy nói:
“Em yêu, công ty có chuyện gấp, anh phải quay lại xử lý. Cái thẻ này em cầm đi, thích gì cứ quẹt thoải mái nhé.”
Anh đi rồi, nhưng cứ cách nửa tiếng lại nhắn tin hỏi tôi đang làm gì.
Bạn tôi thở dài:
“Trong giới chúng ta, cô là người có số hưởng nhất. Giang Thần bao nhiêu năm vẫn cưng chiều như mới yêu, già rồi còn giữ vợ kỹ như vậy.”
Tôi im lặng.
Cô ấy hiểu tôi nhất, nhưng lúc này cũng không đoán ra tôi đang buồn vì điều gì.
Cô ấy trừng mắt lườm:
“Biết điều một chút đi, ngày xưa may mắn chọn trúng báu vật. Nửa đời đầu dựa cha, nửa đời sau dựa chồng, chẳng cần bận tâm điều gì, chỉ cần xài tiền — ai mà không ghen tỵ với cô?”
Có thật là một loại phúc phận không?
Tôi không khẳng định cũng chẳng phủ nhận.
Báo cáo kiểm tra sức khỏe chi tiết của Hạ Hi và Hạ Uyển được gửi đến điện thoại tôi ngay khi tôi đang ngồi nhâm nhi trà chiều.
Mục nhóm máu: AB.
Tim tôi như rơi khỏi cổ họng.
Giang Thần nhóm máu O.
Bất kể người phụ nữ kia là ai, cũng không thể sinh ra được đứa trẻ nhóm máu AB với Giang Thần.
Tất cả những nghi ngờ đè nén bấy lâu, trong khoảnh khắc ấy… tan biến hết.
Cả người tôi nhẹ bẫng, mềm nhũn ngả người xuống chiếc ghế sofa êm ái trong hội sở.