1
Chồng tôi – Lâm Vĩnh Minh – nhíu mày nhìn đống quà Tết chất bên tường:
“Về nhà ngoại mà cần mua nhiều thế à?”
Giọng điệu chất vấn ấy khiến tôi thấy vô cùng khó chịu.
Dù vậy, tôi vẫn kiên nhẫn giải thích: “Mỗi bên một phần giống nhau, quà Tết cho nhà anh với nhà em đều chuẩn bị y hệt.”
Kết hôn ba năm, tôi chưa từng thiên vị bên nào.
Vậy mà anh ta vẫn không hài lòng, liếc xéo tôi đầy mỉa mai:
“Anh lương hơn chục nghìn, em cầm tay chỉ có bảy nghìn, tại sao lại mua quà cho nhà em với nhà anh bằng nhau?”
“Phần anh kiếm nhiều hơn, sao lại phải kéo trung bình xuống? Em kiếm ít mà tiêu nhiều, vậy có công bằng không?”
Đối diện với loạt câu hỏi “vô lý nhưng đầy logic”, tôi nghẹn họng không đáp lại được.
Chỉ là mua chút đồ Tết thôi mà, có cần căng thẳng đến vậy?
Lẽ nào sống trong nhà mà cũng phải phân biệt giai cấp theo mức lương?
Thấy tôi không nói gì, Lâm Vĩnh Minh tiếp tục nói như được mở máy:
“Mẹ anh nói chuyện này mấy lần rồi, anh còn tưởng bà làm quá. Nhưng giờ nhìn lại, em đúng là không hiểu chuyện.”
“Thế này đi, để đảm bảo công bằng, từ nay mọi chi tiêu đều chia đôi. Thu nhập của em, em tự tiêu, anh không can thiệp.”
Tôi nhìn chồng mình bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Ba năm chung sống, đây là thứ người đầu gối tay ấp có thể nói ra sao?
Xem ra vì mấy khoản chi tiêu trong nhà, anh ta đã ấm ức từ lâu lắm rồi.
Chắc mẹ chồng tôi cũng “thì thào sau lưng” không ít.
Tôi không do dự một giây, gật đầu dứt khoát:
“Được thôi, sống kiểu AA thì sống. Nhưng đã vậy thì phải có quy tắc rõ ràng.”
Không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy, Lâm Vĩnh Minh lập tức mừng rỡ, gật đầu lia lịa.
“Đúng đúng đúng, rõ ràng là tốt nhất, kẻo nhà anh lại thấy khó chịu.”
Haha, chỉ mấy khoản chi tiêu lặt vặt cũng khó chịu được?
Tôi lập tức liệt kê rành rọt từng điều:
“Từ hôm nay, chúng ta ngủ riêng phòng, chi phí điện nước sinh hoạt chia đôi. Ai có bố mẹ người ấy tự lo.”
“Tất cả đồ lót, tất, đồ cá nhân anh tự giặt. Nếu cần em nấu ăn hay giặt giũ, phải tính tiền riêng.”
“Em nấu ăn không dưới 50 tệ/suất, nếu bao hết việc nhà thì mỗi tháng anh phải trả em 3 nghìn.”
Tôi mới báo sơ vài khoản, Lâm Vĩnh Minh đã nhảy dựng:
“Ba nghìn? Có chút việc nhà thôi mà đòi ba nghìn?”
Tôi tựa vào ghế sofa, liếc anh ta một cái đầy lạnh lùng:
“Nếu thuê người giúp việc thì ít nhất cũng phải 5 nghìn /tháng. Anh có quyền lựa chọn. Phòng em vẫn tự dọn, còn phần ngoài nhà, em không đụng vào.”
“Muốn tiết kiệm? Vậy mỗi ngày anh phải rửa bát, quét nhà, lau sàn. Mỗi tuần lau bụi nội thất toàn nhà một lần…”
Tôi chưa nói hết, Lâm Vĩnh Minh đã mất kiên nhẫn, cắt ngang:
“Được rồi! Được rồi! Anh trả! Trả là được chứ gì?!”
Tôi nhếch môi cười nhẹ.
Không để anh móc tiền ra thì anh còn tưởng tôi là lao động không công chắc?
Tôi chỉ tay vào đống quà Tết cạnh tường:
“Số này em mua bằng lương của mình. Còn bên nhà anh, anh tự đi mà mua.”
2
Đêm Giao thừa, hai vợ chồng tôi tay không về nhà chồng ăn cơm tất niên.
Vừa bước vào cửa, Lâm Vĩnh Minh đã ngồi phịch xuống sofa lướt điện thoại, tôi cũng bắt chước y chang.
Bà mẹ chồng lập tức sầm mặt lại:
“Càng ngày càng không biết phép tắc! Giao thừa mà về nhà chồng tay không? Cô tưởng mình là công chúa chắc?!”
Trước đây, lần nào về tôi cũng chủ động quán xuyến hết việc nhà.
Đêm giao thừa thì dậy từ sớm đi chợ, vào bếp nấu nướng, còn cả nhà chồng chỉ ngồi chờ ăn.
Giờ bếp lạnh tanh, chắc họ vẫn mong tôi lăn vào bếp?
Ông bố chồng nóng tính, lập tức quát ầm:
“Hứa Vãn Đình, cô nhìn xem có con dâu nhà ai như cô không? Giao thừa mà không biết điều chút nào!”
“Hồi trước còn tưởng cô biết điều, hóa ra toàn giả vờ! Giờ đến mặt mũi cũng không thèm giữ?”
Tôi lạnh lùng nhìn hai ông bà nhảy dựng lên vì tức, trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Trước kia tôi đối xử hết lòng với họ, có được câu nào tốt đẹp đâu.
Ngược lại, mua gì cũng bị bà mẹ chồng soi mói:
“Cái này có ích gì? Cô không biết chi tiêu gì cả! Vĩnh Minh vất vả kiếm tiền, mà cô tiêu như phá, tôi xót ruột lắm!”
“Cô quét nhà quét không sạch, chẳng bằng giúp việc! Vĩnh Minh lấy cô, không hiểu được cái gì!”
Thế đấy, làm thì bị chê, thôi thì tôi cứ ngồi yên mà chơi!
Đợi hai người nói cho đã, tôi mới thản nhiên mở miệng:
“Bố mẹ à, chuyện này không phải do con. Là Lâm Vĩnh Minh đòi sống kiểu AA, đã thống nhất rồi – ai có bố mẹ người đó lo, quà Tết cũng chia ra tự mua.”
“Còn chuyện cơm nước, làm việc nhà đều phải trả phí, nên bữa cơm tất niên hôm nay, nhà mình dự chi bao nhiêu ạ?”
Năm ngoái, để được ăn Tết với ba mẹ tôi, tôi đặt một bàn ăn ở khách sạn năm sao.
Vốn dĩ là hai bên gia đình cùng ăn mừng sum họp, đáng ra phải là bữa cơm đầm ấm.
Kết quả bị nhà chồng phá cho tan nát.
Họ ra sức tâng bốc con trai mình, bóng gió ám chỉ tôi ăn bám Lâm Vĩnh Minh.
Còn nói tôi không biết tiết kiệm, đặt bữa ăn tất niên mà cũng chọn chỗ đắt đỏ.
Trong khi đó, bữa ăn ấy mẹ tôi đã giành thanh toán từ trước rồi, liên quan gì đến họ mà dám lên mặt?
Cay nhất là, họ còn tranh thủ ép sinh con ngay trên bàn tiệc: