5
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hắn đã không còn trong phòng.
Ta ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy tinh thần phơi phới, còn tung ra một bài quyền luyện gân cốt.
Sau khi dâng trà ra mắt phu nhân, làm tròn lễ nghĩa, ta trở về viện, bưng đĩa trái cây ngồi phịch xuống ghế thái sư, chân gác lên bàn, tận hưởng cuộc sống.
Khi đến phủ cầu thân, thế tử từng vỗ ngực hứa chắc nịch: trong phủ, hắn là lớn nhất, ta là nhì.
Cuộc sống nhìn qua chẳng có gì khác biệt, nhưng ta nhìn tường cao vây bốn phía, biết rằng khoảng cách giữa ta với tự do giờ chỉ còn thiếu một đôi cánh.
Không đúng, chỉ thiếu… một mỹ nhân!
Chính là mỹ nhân trong kế mỹ nhân của ba mươi sáu kế.
Với loại nam nhân bụng dạ thâm sâu, thích để bụng thù hằn như hắn, theo lời thoại bản thì kế mỹ nhân chính là thứ hữu hiệu nhất.
Nhưng tìm đâu ra mỹ nhân đây?
Ta ngẩng đầu, trợn mắt nhìn mấy nha hoàn bên cạnh. Bảo Châu run lên, quỳ xuống ôm lấy chân ta, run rẩy nói:
“Tiểu thư, chúng ta đều là người một nhà…”
Thôi bỏ đi, có lẽ thế tử cũng chẳng thèm ngó.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền vào tin báo: “Tiểu thư đích nữ nhà Hàn Lâm viện – Tô tiểu thư tới bái phỏng.”
Ta mừng rỡ vỗ đùi cái bốp, suýt làm Bảo Quyên giật nảy mình.
Mới chợp mắt đã có người đưa gối đến tận nơi!
Cái gối này – à không, vị Tô tiểu thư kia – chính là người có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, là tài nữ bậc nhất kinh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, nổi danh là “đệ nhất danh môn khuê tú”.
Chỉ tiếc đôi mắt nàng hơi kém… vì nàng thích đoạn Thanh Ca.
Chính là vị phu quân thế tử tiện nghi của ta.
Nàng ta run run chỉ tay vào ta, muốn nói gì đó lại nghẹn ở cổ họng, sắc mặt xanh mét mà vẫn đoan trang như cũ.
Tặc, tiểu thư nhà lành đấu khẩu cũng thật tao nhã và nhu mì.
Ta cúi đầu nhìn bàn tay thô ráp của mình – do năm ngày ba bữa luyện thương rèn kiếm mà gần thành chai.
Đành vậy, là ta không xứng.
Dù sao thì ta đã cưới người nàng muốn gả, nay còn muốn mượn nàng… bồi lấp hố chôn?
Ta há miệng đón lấy một múi quýt do tiểu quan đưa tới, ngọt đến thấu tâm can.
Cuối cùng, khi thế tử mặt lạnh như nước xách cả ta và nàng ấy ra khỏi Nam Phong quán, nàng ta chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, mà lại quyến luyến nhìn ta, ánh mắt long lanh như có tia sáng.
“Vãn nhi tỷ tỷ, muội sẽ nhớ tỷ.”
Ngươi... ta... không phải...
Cái phong cách này, có phải sai sai rồi không?
6
Ta lủi thủi theo sau thế tử quay về phủ.
“Nghe ta giải thích, ta thật lòng muốn tác hợp hai người các ngươi.”
“Giải thích cái gì? Giải thích xem tay tiểu quan Nam Phong quán có mềm không? Quýt đút vào miệng có ngọt không?”
Hắn giơ hai ngón tay túm lấy cổ áo ta, thuận tay kéo nhẹ búi tóc giả kiểu nam nhân của ta, mái tóc dài đen nhánh liền buông xuống như thác, lộ ra khuôn mặt nhỏ xíu của ta.
Ồ, hóa ra không phải ghen chuyện ta đoạt người trong lòng.
Chỉ thấy mắt hắn thoáng lóe lên tia sáng khó hiểu, khẽ dặn:
“Bảo Quyên, đưa thế tử phi đi rửa mặt thay y phục. Áo này bẩn rồi.”
Hứ, ngươi mới bẩn, cả nhà ngươi đều bẩn.
Ờ mà... hiện tại ta cũng tính trong cái “cả nhà” đó rồi.
Ta đành ngoan ngoãn theo Bảo Quyên đi thay y phục chải đầu lại. Dù sao ta cũng đang mang danh thế tử phi mà lại dắt tiểu thư nhà Hàn Lâm viện đi nghe ca kỹ, vừa nãy huynh nàng suýt trợn trắng cả mắt, râu vểnh lên rồi.
Thay xong trở về phòng, không ngờ hắn vẫn còn ở đó.
Đứng nghiêng người bên cửa sổ, dáng người cao ngất, chẳng rõ đang nhìn ngắm thứ gì.
Trừ đêm động phòng, hôm nay là lần đầu ta đối mặt với hắn.
Cũng tốt, có vài lời nên nói rõ.
“Ta biết điều ngươi bận tâm. Ngươi yên tâm, ta sẽ chủ động tìm cho ngươi một vị tri kỷ xứng đôi.”
Nhiều năm không gặp, lại đột nhiên bị một đạo thánh chỉ trói buộc thành phu thê, ta đã thấy khó xử, hắn hẳn cũng chẳng dễ chịu gì.
Hắn chưa từng nhắc đến, nhưng nhìn việc hắn ngày đêm bận rộn không chịu về phủ, thì tám phần là vẫn chưa quen. Biết đâu hắn vốn đã có ý trung nhân, giờ bị phá ngang chuyện tốt thì cũng thật tội lỗi.
“Nếu sớm nói với ta ngươi đã có người trong lòng, ta đã có thể phối hợp che giấu giúp ngươi một tay rồi.”
Sắc mặt hắn dường như lạnh thêm vài phần.
Không lẽ còn giận vụ tiểu thư kia nói nhớ ta?
“Ta với Tô tiểu thư thực ra chẳng thân. Người nàng thích đương nhiên là ngươi.”