1.
“Chúng ta nói chuyện đi.”Người phụ nữ đó dùng ánh mắt đầy dò xét quét từ đầu đến chân tôi.Chúng tôi bước vào quán cà phê, ngồi đối diện nhau.Không có màn giằng co, cũng chẳng có những cảnh nảy lửa như trong tiểu thuyết.Cô ta chỉ thản nhiên mở lời:“Con gái lớn đã bốn tuổi rồi.”
“Tôi biết.”
Ba chữ đó trở thành lời mở đầu cho cuộc đối thoại giữa chúng tôi.
“Thế thì, anh ấy vốn dĩ chưa từng yêu cô.”Cô ta ngẩng cao cằm, ánh mắt như thể đang khinh miệt tôi.
Cử chỉ ấy khiến tim tôi chợt nhói lên một chút.
“Tôi biết.”
Mười chín năm hôn nhân rồi.Nếu đến giờ vẫn còn lấy hai chữ ‘tình yêu’ ra để níu kéo,Thì đúng là vừa nực cười… vừa đáng thương.
“Vậy, cô sẽ buông tay chứ?”Đó là câu thứ tư cô ta nói với tôi.
Tôi nhìn chiếc bụng nhô cao của cô ta, khẽ mỉm cười.
Thì ra, đây mới là con bài tẩy của cô ta.
Thứ cô ta muốn không chỉ là tình yêu –Mà là cho đứa trẻ một danh phận đàng hoàng, được xã hội công nhận.
Còn tôi, thứ duy nhất tôi còn giữ trong tay,Lại chỉ là cái danh nghĩa "vợ cả"… trống rỗng mà thôi.
Chồng tôi – Chu Trầm – đúng là một người đàn ông xuất sắc.Văn phòng luật do anh ta điều hành có danh tiếng lẫy lừng.Là đối tác sáng lập, anh ta nắm trong tay vô số nguồn lực, các mối quan hệ trải dài mọi lĩnh vực.
Còn người phụ nữ trước mặt tôi đây, chính là luật sư ngôi sao dưới trướng anh ta – người chưa từng thua một vụ nào trên toà.
Bọn họ muốn tẩu tán tài sản, muốn đẩy tôi ra khỏi cuộc đời anh ta mà tay trắng rời đi?
Dễ như trở bàn tay.
Tôi biết chứ, suốt năm năm nay, tôi chưa từng mù quáng.Tôi từng thuê không biết bao nhiêu thám tử tư,Vậy mà đến một bằng chứng thật sự cũng không chạm được.
Một luật sư hàng đầu quá hiểu cách che giấu mọi dấu vết,và xây dựng một gia đình thứ hai trong bóng tối mà không để lại chút sơ hở nào.
“Cô có thể nói ra điều kiện của mình.”Cô ta điềm tĩnh nói, như thể thắng lợi đã nằm chắc trong lòng bàn tay.“Chỉ cần không quá đáng, tôi và A Trầm… sẽ không làm khó cô.”
A Trầm.Cô ta gọi cái tên ấy tự nhiên như đang gọi người tình đầu gối tay ấp nhiều năm.
Tim tôi như bị ai dùng vật sắc cứa nhẹ một đường, không chảy máu,nhưng cơn đau thì âm ỉ rõ ràng.
“Tôi chỉ muốn một điều – anh ta ra đi tay trắng.”Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng bình thản nhưng dứt khoát.
Cô ta khựng lại trong một thoáng, rồi bật cười khẽ:“Những năm gần đây, A Trầm đổ rất nhiều tiền để mở rộng văn phòng luật.Anh ấy không chỉ không còn dư dả, mà còn đang mang một khoản nợ không nhỏ.”
Quả nhiên.Bọn họ đã sắp xếp mọi thứ kỹ càng từ lâu.Tài sản được tẩu tán sạch sẽ.Thậm chí còn khiến bản thân mang tiếng là đang nợ nần chồng chất.
Tôi im lặng một lúc rồi chậm rãi nói tiếp:“Vậy thì, tôi chỉ còn một yêu cầu cuối cùng – để anh ta trả hết khoản vay đứng tên con là được.”
Cô ta nhướng mày, giọng đầy nghi hoặc:“Khoản vay đứng tên con?”
“Đúng vậy.”Năm năm trước, vào ngày tôi phát hiện chồng phản bội,tôi đã đem toàn bộ thời gian, tâm trí và cả lòng tin cuối cùng,đặt hết vào một việc duy nhất.
Tôi chỉ muốn giữ lại phần tài sản mà con tôi xứng đáng được thừa hưởng.
Tôi không có thời gian để khóc lóc,Không còn sức để cãi vã,Cũng chẳng buồn dây dưa với thứ tình cảm đã mục rữa từ lâu.
Tôi dốc toàn lực,Chạy đua với thời gian,Tranh thủ từng giây trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn,Biến hết những gì còn có thể thành tiền mặt.
Tôi nghiến răng, vét sạch mọi nguồn lực,Mua đứt hai căn nhà – đứng tên từng đứa con.
Tôi mang hết mọi thứ có thể đem đi thế chấp ra ngân hàng.Vay tín chấp, vay kinh doanh, vay tiêu dùng...Không chừa bất kỳ kênh nào.
Người thân, bạn bè – chỉ cần có thể mở miệng, tôi đều tìm đến vay.
Bao năm qua, tôi đã sớm ngập trong nợ nần,Cuộc sống từng bước đi đều chông chênh như đi trên dây.
Thật ra, người nôn nóng nhất để đến ngày này – chính là tôi.
2.
Người phụ nữ kia hơi nghiêng đầu, có chút khó hiểu nhìn tôi:“Làm sao mà con cô lại có khoản vay?”
Tôi chậm rãi lấy từ trong túi ra một xấp dày hợp đồng vay nợ, giấy tờ thế chấp,từng trang, từng trang, tôi trải hết lên mặt bàn.
“Cô cũng là một người mẹ…Chắc cô hiểu mà – tôi có thể trắng tay, có thể ra đường lang thang, ăn xin cũng được.Nhưng con tôi – còn quan trọng hơn cả mạng sống của tôi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không hề né tránh:
“Hai căn nhà này, là pháo đài tôi đã liều mạng dựng lên cho các con.Khoản nào trả được tôi đã trả rồi, phần còn lại… tôi chỉ cầu mong các người lấp giùm chỗ trống đó.Chỉ cần dứt điểm hết nợ vay, tôi lập tức ký đơn ly hôn.”
Cô ta cầm lấy xấp giấy nợ trong tay, lật từng trang xem kỹ.Cuối cùng, cô ta gật đầu chậm rãi:“Chuyện này… tôi sẽ bàn với A Trầm.”
Cô ta ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tôi vài giây:“Cô… không giống như tôi tưởng.”
Tôi khẽ cong môi cười:“Vì tôi không gào thét điên loạn? Không lao vào giật tóc đánh ghen ầm ĩ?”