1.
Trước buổi yến tiệc, cung nữ khẽ khàng chải chuốt, thay ta chỉnh trang lớp cung phục phức tạp. A Vinh – tâm phúc của ta – lặng lẽ bước vào điện.Ta phất tay, thái giám cùng cung nữ liền cúi đầu lui ra.A Vinh khom người bẩm:
“Điện hạ, có tin truyền từ ngoài cung rằng hôm qua Thị lang Bộ Công đã tới Tướng phủ đưa thiệp, mời Tạ đại nhân cùng ngao du trên thuyền…”
Ta ngắm màu cánh đào tươi thắm trên móng tay, rồi ngẩng đầu hỏi:
“Hắn đi chứ?”
“Chưa đi.”
Thị lang Bộ Công vốn là con chó dưới trướng Tam hoàng đệ Thịnh Trường An của ta. Hắn đã đưa thiệp, tức Tam hoàng đệ cũng đang nhăm nhe lôi kéo vị Tạ đại nhân tài hoa tuyệt thế này.Nhưng Tạ Thanh Lan lại từ chối.Thú vị thật.
Ta hỏi tiếp:
“Còn Thịnh Vân Kỳ thì sao? Nàng chẳng động tĩnh gì ư?”
“Thất Điện hạ vẫn chưa có hành động gì.”
Ta khẽ cười:
“Nàng không nhúc nhích, nhưng tâm nàng ắt đã gợn sóng rồi.”
Dẫu sao Thừa tướng Tạ Thanh Lan đang được Thánh thượng sủng tín, lại tài trí vô song, mưu lược siêu phàm. Nếu lôi kéo được hắn, ắt là lợi thế lớn trong cuộc tranh đoạt quyền vị.
A Vinh khuyên giải:
“Điện hạ vốn được Hoàng thượng đích thân sắc phong làm Hoàng Thái Nữ.”
Ta nhếch môi cười nhạt:
“Thì sao, hai vị hoàng đệ hoàng muội của ta đâu phải hạng hiền lành.Tựa như bầy linh cẩu, dẫu miếng mồi đã ở ngay bên miệng người khác, vẫn tìm trăm phương nghìn kế cướp đoạt.”
Cung nhân bên ngoài cao giọng bẩm: Yến tiệc sắp khai.A Vinh biết ý, im lặng, đẩy cửa cung, đưa ta rời điện.
Hôm nay là tiết Thượng Nguyên, trong cung đặt đại yến.Dạo gần đây Hoàng thượng bệnh đau đầu tái phát, chẳng thể đến dự, bèn sai ta – với thân phận Hoàng Thái Nữ – chủ trì tiệc, nắm đại cục.
Đèn lồng trong cung treo cao, đại điện kim quang rực rỡ, tiếng tấu nhạc du dương trầm bổng.Vừa đến nơi, thái giám the thé xướng:
“Hoàng Thái Nữ Điện hạ giá lâm ——”
Quần thần lập tức nghiêm nét mặt, đồng loạt đứng dậy nghênh đón.
Ta ung dung an toạ trên ghế cao, tay cầm chén lưu ly, cất giọng:
“Hôm nay, cung yến được mở nhằm mừng Thượng Nguyên tiết, lại cũng chúc mừng đại thắng ở biên cương, tỏ lòng khen thưởng chư vị đại thần đã gắng sức bấy lâu. Mong chư khanh cứ yên lòng vui vẻ, chớ câu nệ.”
Quần thần nhất tề nâng chén, đồng thanh:
“Tạ Điện hạ, Điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
Tiếng nhạc trong điện rộn rã, vũ cơ áo xiêm rực rỡ uyển chuyển tiến vào.Ống tay áo uốn lượn, thoắt ẩn thoắt hiện tựa mây khói.
Quần thần nâng chén đối ẩm, tiếng cười nói tưng bừng, không khí dần náo nhiệt.Ta khẽ vuốt ve miệng chén, ánh mắt lại lặng lẽ dừng trên người Tạ Thanh Lan ngồi phía dưới.
Hắn vận quan bào sắc huyền, phong thái lạnh lẽo kiêu bạc, dung mạo như tranh vẽ, thần tình phảng phất hờ hững, tách biệt.Có kẻ nâng chén mời rượu, hắn chỉ khẽ cười gật đầu, mà nụ cười chẳng chạm đến đáy mắt.
2.
Ta chẳng phải chưa từng có ý định lôi kéo Tạ Thanh Lan.Cũng phái A Vinh thăm dò sở thích của hắn.Tiếc rằng kết quả chẳng vừa ý.Hắn chẳng tham tài, không hám quyền, lại không màng sắc dục…
Người vô dục vô cầu, ắt chẳng có nhược điểm.Hạng người như thế, muốn lôi kéo khó vô cùng, muốn khống chế lại càng khó hơn.
Ta ngửa cổ uống cạn chén, suy tính trăm bề.Hay là… cứ ngầm bày một vố “tai nạn” mà trừ khử đi cho gọn?Dẫu tiếc, song còn hơn để hắn đứng về phe khác, gây thêm phiền phức.
Đương lúc đắn đo, bỗng nhiên ngay trước mắt, mấy hàng chữ mờ ảo trôi lơ lửng: