7.
Kể từ khi trở thành phu thê thực sự, Cố Đình Chi lúc nào cũng quấn lấy ta. Hắn không rời ta nửa bước, bất kể ta đi đâu hắn đều theo sát. Nếu ta ra ngoài cùng lão phu nhân, hắn nhất định tìm cách đi cùng, không thì cũng ở gần để trông chừng.
Có lần lão phu nhân dẫn ta ra bờ sông để giặt quần áo, muốn ta trải nghiệm cuộc sống sinh hoạt thường ngày. Cố Đình Chi cũng ôm sách theo, ngồi ngay gần đó. Khi các cô nương trong làng đến trêu ghẹo, hắn lập tức đáp trả, mặt mày nghiêm túc:“Các cô có quyền gì mà quản? Ta yêu thương nương tử, muốn ở cạnh nàng thì làm sao? Các cô không có nam nhân đi cùng, nhưng nương tử của ta thì có!”
Lời vừa dứt, hắn bị các cô nương kia trừng mắt dọa nạt, có người còn cầm chày giặt quần áo lên như muốn nện hắn một trận ra trò.
Cuộc sống ở nông thôn tuy vất vả nhưng lại có những niềm vui riêng. Trước đây, ta chỉ biết rằng quần áo bẩn sẽ có người giặt, nhưng làm thế nào để giặt thì hoàn toàn không biết. Lão phu nhân tận tình cầm tay chỉ dạy từng bước. Nhưng đến khi ta làm thuần thục, bà lại không cho ta động tay nữa:“Con sau này sẽ là nương tử của cử nhân, làm bấy nhiêu đó là đủ rồi! Mau đến chỗ nam nhân của con mà ngồi chơi đi!”
Không thể trái ý bà, ta đành lóc cóc chạy đến bên Cố Đình Chi. Lúc này, khung cảnh xung quanh thật yên bình, những đàn vịt, ngỗng thong thả bơi lội, tạo nên bức tranh đồng quê đẹp đến lạ.
“Lão phu nhân thật là người đặc biệt!” Ta cảm thán.
Cố Đình Chi cười, kể lại chuyện ngày bé:“Mẹ ta không ép ta phải dậy sớm hay học hành vất vả. Bà chỉ mong ta thi đỗ tú tài để miễn thuế má, không bị ức hiếp. Leo lên cao quá sẽ mệt, bà chỉ mong sống yên ổn, ăn no mặc ấm là đủ.”
Nghe hắn nói, ta bất giác nhớ đến mẹ mình. Bà là người truyền thống, luôn yêu cầu ta phải hành xử đúng mực, không được phép có bất kỳ sai sót nào. Mỗi cử chỉ, lời nói đều phải tuân theo khuôn phép.
“Bà luôn sợ người ngoài chê trách, nói rằng bà không biết dạy con.”
Ta kể, và Cố Đình Chi thở dài:“Thảo nào nàng sống trong khuôn khổ, đến ý chí cũng trở nên mệt mỏi.”
Hắn thường nói, khi đứng mỏi thì ngồi, khi ngồi mỏi thì nằm, tại sao lại tự làm khổ chính mình? Nhưng ta hiểu, gia đình quyền quý không cho phép người trong nhà phạm sai lầm, bởi một người phạm lỗi sẽ kéo theo cả gia tộc chịu chỉ trích.
Ví dụ rõ nhất chính là việc ta bị Ngụy gia hủy hôn. Dù không làm gì sai, nhưng mọi người đều cho rằng ta là nguyên nhân, kéo cả danh tiếng của hai nhà xuống tận bùn.
May thay, tất cả đã qua đi, giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt.
Từ khi vở kịch “Lê Hoa Lạc” ra mắt, kinh thành chia thành hai luồng ý kiến. Một phe cho rằng sự trong trắng là trên hết, phe còn lại thì khẳng định mạng sống mới là điều quan trọng nhất.
Nhưng những tranh luận ấy chẳng còn liên quan gì đến ta.
Kỳ thi đã gần kề, Cố Đình Chi ngày càng chăm chỉ học tập, dẹp bỏ mọi thói quen lười biếng để tập trung cho mục tiêu. Trong khi đó, ta tính toán xem liệu số tiền trong tay có đủ để mua một ngôi nhà lớn hơn hay không. Nhưng Cố Đình Chi phản đối:“Đó là của hồi môn của nàng, không được tiêu bừa bãi.”
“Nhà nào lại có nam nhân thèm nhỏ dãi của hồi môn của nương tử chứ? Nàng gả cho ta rồi thì phải ăn của ta, uống của ta, chẳng lẽ lại để nàng phải chi tiền mua sắm cho ta?”
Thấy hắn kiên quyết, ta đành thôi.
Vài ngày sau, lão phu nhân dẫn hai nha hoàn đi chơi, lúc trở về còn mang theo một tiểu cô nương chừng mười ba, mười bốn tuổi, mất đi một bên tay. Cô bé nằm bất động trong vòng tay nha hoàn, khuôn mặt trắng bệch vì mất máu.
“Ông già nhà Nhị nha đầu này điên rồi!” Lão phu nhân tức giận mắng.
Hỏi ra mới biết, cô bé là cháu gái của lão tú tài trong làng. Chỉ vì được một nam nhân kéo tay cứu lên khi rơi xuống nước, lão tú tài liền cho rằng cháu gái mình mất trong trắng, lập tức chặt đứt tay nàng.
Cô bé đau đến ngất lịm, lão ta còn không cho người chữa trị. Lão phu nhân bất chấp tất cả, sai nha hoàn mang cô bé về nhà.
Nhìn cô bé bất động, nước mắt ta không ngừng rơi. Ta nghiến răng, giận đến mức toàn thân run rẩy:“Lễ nghĩa cái gì, trong trắng cái gì? Một cô bé mười bốn tuổi, chỉ bị kéo tay một cái mà lại bị đối xử như vậy. Sao có thể nhẫn tâm trơ mắt nhìn cô bé chết được?”
Ta lập tức sai người mời đại phu giỏi nhất. Cô bé tỉnh lại sau khi được chữa trị, nhưng ánh mắt đờ đẫn, không còn linh hồn, chỉ trừng trừng nhìn trần nhà.
Đại phu nói, cô bé bị sợ hãi quá mức, cần uống thuốc an thần và nghỉ ngơi để phục hồi tinh thần. Nhìn nàng, ta chỉ mong có thể làm điều gì đó để cứu rỗi những số phận bất hạnh như vậy.
8.
Lão tú tài tìm đến Cố gia đòi người, nhưng bị Cố Đình Chi đánh đuổi thẳng tay.