1.
Tôi luôn biết, Phó Tùng có một bạch nguyệt quang.Chỉ là không ngờ, lại chính là cô gái trước mặt – người vừa đâm vào tôi.
Đến khi Phó Tùng vội vã xuất hiện.Khoảnh khắc ấy, tôi khựng lại, vô thức nghĩ rằng anh là đến để đón mình.
Cô gái kia đứng bật dậy, váy trắng tung bay, chạy ào tới, nhào vào lòng anh.“Phó Tùng, làm sao đây, em vừa tông trúng người rồi.”
Người đàn ông cởi áo khoác tây trang, nhẹ nhàng choàng lên vai cô ta.Giọng nói trầm thấp, quen thuộc, vẫn lạnh nhạt như thường.“Để anh xử lý.”
Tôi chậm chạp thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm vào vết thương của mình.Lúc ấy mới chợt hiểu, lý do dạo này Phó Tùng ít về nhà.
Hóa ra… cô gái trong lòng anh.Chính là bạch nguyệt quang – Thư Hân, đã trở về.
2.
Thư Hân thở phào nhẹ nhõm.Cô ta rời khỏi vòng tay anh, quay đầu nhìn tôi.
“Bạn trai tôi tới rồi.”“Cô muốn bồi thường gì thì cứ nói với trợ lý của anh ấy.”
Cô ta cười ngượng ngùng:“Thật sự xin lỗi, vừa làm lỡ giờ đi làm của cô, còn khiến cô bị thương.”“Cô cứ yên tâm nói bất cứ yêu cầu nào, bạn trai tôi rất giàu, chắc chắn sẽ đồng ý hết!”
Tôi chỉ khẽ đáp lại một câu: “Cảm ơn.”
Trợ lý của Phó Tùng thoáng lúng túng.Anh ta là số ít người biết chuyện tôi và Phó Tùng đang âm thầm kết hôn.
“Phu nhân… à không, tiểu thư.”“Cái đó… cái đó…”
Ánh mắt anh ta lướt qua vết thương trên đầu gối tôi, rồi khựng lại.“Vết thương của cô sao vẫn rỉ máu thế này?”“Rõ ràng đã nửa tiếng trôi qua từ lúc xảy ra tai nạn rồi.”“Chẳng lẽ… cô bị rối loạn đông máu sao?”
Tôi gật đầu: “Chỉ là mức độ nhẹ thôi.”
Phó Tùng nghiêng đầu nhìn sang, giọng trầm thấp:“Rối loạn đông máu?”
Thư Hân hoang mang: “Có chuyện gì sao?”
Anh lại như không nghe thấy lời cô ta, ánh mắt dừng chặt trên đầu gối đang rớm máu của tôi, lông mày nhíu chặt.
Thư Hân cuối cùng cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường.Sắc mặt cô ta thoáng nghi hoặc, hết nhìn tôi lại quay sang nhìn anh.
“Các người… quen nhau sao?”
Phó Tùng tuyệt đối sẽ không để bạch nguyệt quang biết, anh còn có một người vợ bí mật.Anh hoàn hồn, cụp mắt xuống, che giấu mọi cảm xúc.
“Không quen.”
Ngay sau đó, anh nắm tay Thư Hân, rời đi.Trước khi đi, chỉ lạnh nhạt dặn trợ lý:
“Đưa cô ấy tới bệnh viện.”
3.
Bóng lưng hai người họ dần xa.
Tôi không để trợ lý đưa đi.“Tôi đã gọi xe rồi. Phiền anh chuyển cho tôi tiền bồi thường ngày công, 237 tệ là đủ.”
Trợ lý lúng túng rời đi.
Tôi dán tạm miếng băng cá nhân lên đầu gối.Xui xẻo thay, tài xế gọi điện báo kẹt xe, không đến được.
Đành chống tay đứng dậy, tập tễnh bước đi từng bước chậm rãi.
Hôm nay là ngày 28 tháng 9.Còn đúng hai tháng nữa, hợp đồng hôn nhân giữa tôi và Phó Tùng sẽ hết hạn.
Đã đến lúc… tôi nên bắt đầu chuẩn bị rời đi.
4.
Từ cấp ba đến đại học, học phí của tôi đều do Phó Tùng chu cấp.Đại học, tôi thi đỗ vào đúng thành phố nơi anh sống.Năm ba, tôi vào thực tập ở công ty anh ba tháng.
Khi ấy, Thư Hân đã ra nước ngoài học cao học.Vì vậy, tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của cô ta.
Phó Tùng mang tôi theo bên cạnh, dạy cho tôi rất nhiều điều.Người đàn ông vốn luôn bình tĩnh, không mấy khi để lộ cảm xúc, hôm ấy lại thẳng tay đá một cú trời giáng vào ngực khách hàng khi hắn có hành động sàm sỡ với tôi.
Anh đặt chai rượu vào lòng bàn tay tôi, vòng tay từ phía sau ôm lấy, giọng trầm thấp vang bên tai:“Có biết hôm nay anh muốn dạy em điều gì không?”
Toàn thân tôi bị mùi gỗ lạnh lẽo pha chút hương rượu bao trùm.Tôi hít thở thật nhẹ, cố buộc mình bình tĩnh đáp:“Anh… anh muốn dạy em phải biết phản kháng đúng lúc.Tiến thoái có chừng mực thì mới có thể nắm chắc thế chủ động, chứ không phải…”
Bàn tay dài và mạnh mẽ của anh nắm lấy tay tôi, cùng tôi siết chặt chai rượu.“Cô học trò ngoan, đây không phải giải đề, đừng nói kiểu sách vở như vậy.”
Tay tôi bị anh nâng lên cao.“Đơn giản thôi, là đánh trả.”
Bốp—Chai rượu giáng thẳng xuống đầu đối phương, không chút lưu tình.
Lòng bàn tay tôi tê dại, run rẩy.Phó Tùng rút khăn trong túi áo, cúi đầu lau đi lớp mồ hôi nơi bàn tay tôi.
“Từ nay đừng quên, có anh đứng sau chống lưng cho em.”“Đừng để ai bắt nạt em nữa.”
Tôi vội vàng rút tay về, lí nhí “biết rồi” rồi quay người bỏ chạy.Bởi nếu chậm thêm một chút thôi…Tôi sẽ chẳng thể nào giấu nổi sự rung động trong mắt mình nữa.
5.
Trước khi tốt nghiệp năm tư,Phó Tùng mang bản hợp đồng đến tìm tôi.