14.
Kết tóc làm phu thê, ân ái chẳng hồ nghi. Hoan lạc tại đêm nay, uyển chuyển trong giờ lành.
Lụa đỏ giăng cao, khách khứa nhộn nhịp, thân bằng quyến thuộc hân hoan náo động tân phòng của đôi vợ chồng mới cưới.
"Đêm đẹp trời lành, cảnh vui người vui, tựa như chốn tiên đình."
An Ninh theo Thôi Tiểu Hà chạy đến chỗ tân nhân để góp vui, còn ta lòng đầy hoan hỷ, quay về sân nhỏ của mình.
Nào ngờ vừa bước vào sân đã nghe thấy thoang thoảng mùi rượu. Nhìn kỹ lại, thấy trên bàn đá trong sân rải rác mấy bình rượu trống rỗng, mà Cố Bùi Huyền đang cầm một bình, ngửa cổ đổ rượu vào miệng.
Ta khẽ cười, xách váy bước đến gần:
"Sao ngươi lại đến đây?"
"Họ… muốn gặp, ta cũng muốn gặp, nên đến thôi." Hắn ngửa đầu, uống thêm một ngụm lớn, giọt rượu từ khóe môi trượt xuống, men theo cổ họng lăn thẳng vào trong áo.
Ta liếc nhìn đống bình rượu đã cạn trên bàn, mỉm cười hỏi:
"Lại gặp chuyện phiền lòng sao?"
Hắn ngẫm nghĩ một lát, rồi đáp:
"Cũng đúng, mà cũng không hẳn."
Hứng thú dâng lên, ta thuận tay cầm một bình rượu bên cạnh, rót ra một ly, nhấp thử một ngụm. Hóa ra là Lê Hoa Bạch.
"Vậy có thể nói ta nghe một chút được không?"
Cố Bùi Huyền cười khẽ, âm thanh vang lên từ lồng ngực:
"Vẫn là để ta tự mình gánh lấy thôi."
Ta chẳng để tâm, nhếch môi cười nói:
"Vậy nghe thử chuyện vui của ta, có khi lại khiến ngươi thấy nhẹ lòng hơn."
Hôm nay tâm trạng ta thật tốt, liền bắt đầu thao thao bất tuyệt kể cho hắn nghe những chuyện vui gần đây.
Chẳng hạn như, ta đã có một người mẹ nuôi, bỗng chốc thêm nhiều người thân, hay chuyện An Ninh dạo gần đây được lão phu tử ở học đường khen ngợi…
Bất giác, ta đã uống hết hai bình Lê Hoa Bạch.
Cố Bùi Huyền lặng lẽ lắng nghe, thậm chí khi ta kể đến những chuyện vui vẻ, hắn cũng khẽ nở một nụ cười.
Đêm nay ánh trăng đẹp lạ thường, đẹp đến mức khiến ta như say đắm trong màn trăng mơ hồ ấy.
"Ngươi biết không, hôm nay ta lén nhìn tân nương của Tiểu Giang ca, nàng ấy thật sự rất đẹp... Khoác trên mình hỷ phục đỏ rực, nụ cười e thẹn, đẹp không sao tả xiết..."
"Ngươi cũng rất đẹp."
Cố Bùi Huyền bỗng nhiên tiếp lời.
Ta thoáng sững sờ, sau đó bật cười:
"Đó là lẽ tất nhiên. Làm gì có nữ nhân nào không đẹp chứ."
Từ sân bên cạnh, tiếng cười đùa lại truyền đến.
Cố Bùi Huyền trầm giọng hỏi tiếp:
"Thế ngươi có muốn làm tân nương không?"
Giọng nói của hắn như dòng nước chậm rãi chảy vào tâm trí ta, khiến ta bất giác suy nghĩ nghiêm túc.
Tất nhiên là đã từng nghĩ đến.
Năm mười mấy tuổi, ta cũng từng bị cuốn hút bởi những câu chuyện về tình nhân trong các cuốn thoại bản, cũng từng mơ mộng rằng, nếu một ngày ta có phu quân, hắn sẽ là người thế nào.
Ta nhìn gương mặt của Cố Bùi Huyền mà ngẩn ngơ.
Năm mười mấy tuổi, hắn là một thiếu niên tuấn tú, phong độ phi phàm. Một bộ bạch y đơn giản cũng đủ khiến hắn trở thành giấc mộng của biết bao cô nương trong phủ.
Khi theo bên cạnh Cố phu nhân, ta có cơ hội tiếp xúc với hắn nhiều hơn, và cũng không tránh khỏi những giấc mộng xa rời thực tế. Nhưng càng tiếp xúc, ta càng hiểu rõ khoảng cách giữa ta và hắn là xa xôi đến nhường nào.
Hắn là thần tiên trên cao, tự nhiên phải xứng với linh hoa thanh tao, mỹ lệ. Làm sao một loài hoa dại như ta, mọc rễ nơi bùn đất, có thể chạm tới được?
Vậy nên, ta đành đem thứ tình cảm ấy cất giữ, chôn sâu trong lòng.
"Làm tân nương à? Khi còn nhỏ từng ngây ngô nghĩ đến. Nhưng giờ đây, ta chỉ muốn nhìn An Ninh lớn lên thật tốt, đợi ngày Cố lão gia và Cố phu nhân trở về, tiếp tục chăm sóc cửa tiệm của mình..."
Ta nói một mạch, không nhận ra ánh mắt Cố Bùi Huyền dần trở nên u tối.
Cơn say dâng lên, tầm nhìn trước mắt ta trở nên mơ hồ.
Trước khi hoàn toàn say gục trên bàn đá, dường như có ai đó khẽ nói bên tai ta:
"Nhưng ta muốn..."
Muốn gì chứ?
Cố Bùi Huyền cụp mi, lặng lẽ nhìn cô gái say khướt gục đầu trên bàn đá, người mà hắn luôn thương yêu trong thầm lặng.
"Ta muốn Liên Tâm làm tân nương của ta."
15.
Buổi sớm, tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức ta.
Ta dụi dụi đôi mắt, cái đầu nhức mỏi vì cơn say đêm qua, chợt nhận ra mình đang nằm trên giường.
Ta về đây bằng cách nào?
Người nằm bên cạnh ta duỗi lưng một cái, ngáp nhẹ mấy tiếng:
" Tỷ ơi, sao hôm nay tỷ dậy sớm vậy?"
Ta càng thêm ngạc nhiên, An Ninh sao lại ở trên giường ta.
"Muội hôm nay không tập luyện sao?"
"Ca nói sáng nay cho muội nghỉ, để muội ngủ nướng thoải mái một bữa."
An Ninh vừa dụi đôi mắt ngái ngủ vừa ngáp dài rồi ngồi dậy.
"Thế sao muội lại ngủ trên giường ta? Tối qua tỷ về thế nào?"
"Đương nhiên là ca bế tỷ về rồi." An Ninh cười tươi, ôm lấy eo ta mà nũng nịu:
"Tối qua ca còn muốn đuổi muội đi ngủ chỗ khác, nhưng không được đâu… Người tỷ thơm quá…"
Ta vừa buồn cười vừa khó chịu, đẩy An Ninh ra, cười mắng:
"Con nhóc nghịch ngợm này!"
Chuyện đêm qua tựa như hòn đá nhỏ, gợn lên những vòng sóng mơ hồ trên mặt nước lòng ta vốn dĩ phẳng lặng.
Ta lắc đầu, tự trách bản thân sao lại nghĩ vẩn vơ. Dù thần tiên có rơi tạm xuống trần gian, thì ngày về trời của họ cũng sẽ đến. Làm sao ta có thể vọng tưởng chạm tới?
Ta thở dài, quyết định tập trung làm việc. Kiếm tiền, nuôi An Ninh trưởng thành, chăm lo cuộc sống – đó mới là điều quan trọng nhất.
Cuộc sống bình dị không có quá nhiều câu chuyện ly kỳ, vẫn tiếp diễn như mọi ngày.
Ta làm những chiếc bánh ngọt, điểm tâm mà mình yêu thích, dùng đôi tay kiếm từng đồng bạc, sống yên ổn bên những người thân yêu.
Chính sự yên bình và giản dị ấy mới là điều ta hằng mong ước.
"Lá xanh ôm lấy thân dương cao, tiếng ve non nghẹn ngào buổi đầu hạ, làn gió nhẹ thoảng qua mang hơi ấm của ngày mới."
Chớp mắt, đã đến năm thứ bảy kể từ khi An Ninh đến sống cùng ta.
Trong sân nhỏ, An Ninh đang hăng hái múa thử chiếc roi da mới nhận được.