Một bên là cố nhân, một bên là tân sủng.
Hắn đặt b.út xuống, đưa mắt nhìn vào màn trướng nơi ta đang nằm.
“Tiểu Chỉ, nàng có muốn trẫm đến thăm Hoàng hậu không?”
Hắn đang chờ ta ghen tuông, tranh sủng vì hắn.
Vậy thì… lại càng không thể để hắn toại nguyện.
Ta nhảy xuống giường với đôi chân trần, chạy bộ tới án thư, hành lễ qua loa:
“Thần thiếp cung tiễn bệ hạ.”
Không ngờ ta lại đáp như vậy, thần sắc Bùi Cảnh lập tức trầm xuống, nắm lấy cằm ta:
“Tiểu Chỉ sốt ruột đuổi trẫm đi đến thế sao? Ngay cả tranh sủng cũng lười?”
Ta mở to mắt nhìn hắn: “Tranh sủng là gì vậy?”
Hắn ngẩn người: “Nàng không biết à?”
Ta lắc đầu, nghiêm túc giải thích:
“Trước khi gặp bệ hạ, thần thiếp chưa từng trò chuyện với nam nhân nào cả. Tranh sủng là gì… càng không hiểu.”
Hắn khựng lại, hô hấp khẽ run, giọng cũng có phần nghẹn ngào:
“Thật sao?”
“Thật mà.”
“Sư phụ không cho phép chúng đệ t.ử tiếp xúc với nam t.ử bên ngoài, nếu hôm ấy bệ hạ không rơi xuống nước ngay trước mắt, thiếp cũng chẳng chạy đến cứu người, càng sẽ không nói tên cho người biết.”
Nói rồi, ta vừa hờn vừa thẹn liếc hắn một cái:
“Đều tại bệ hạ cả, khiến thần thiếp phá giới rồi.”
Mây đen trên mặt hắn phút chốc tan sạch.
Dù là Thiên t.ử, rốt cuộc cũng không khác gì đám nam nhân tầm thường — đều thích cảm giác chinh phục, thỏa mãn vì có được lần đầu của nữ nhân.
Cái gì gọi là cấm kỵ, càng khó đạt được… càng làm họ mê mẩn.
Bùi Cảnh phẩy tay đuổi người của Hoàng hậu đi, sau đó bế bổng ta lên, bật cười sang sảng:
“Tốt, tốt lắm! Là trẫm hại tiểu Chỉ phá giới.”
“Tối nay, trẫm phải bù đắp cho nàng thật tốt.”
Từ trước đến nay, kỷ lục sủng phi của hậu cung là ba tháng.
Còn ta, vẫn luôn giữ thế độc sủng — chưa từng suy giảm.
Yêu hồ sống đã mấy nghìn năm, nếu còn không biết cách nắm bắt lòng người, sau này còn mặt mũi nào gặp các tiền bối hồ tộc?
Ví dụ như:
Phi tần trong hậu cung phần lớn đều xuất thân danh môn thế gia, được dạy dỗ thành quý nữ khuê các.
Thận trọng, đoan trang, nhưng cũng cứng nhắc, tẻ nhạt.
Họ vừa kính vừa sợ Bùi Cảnh, luôn vâng lời tuyệt đối. Còn ta thì không. Ta không chỉ dám cãi lại, còn dám một cước đá hắn văng khỏi giường.
Hắn bị chọc đến bật cười:
“Khắp hậu cung đều nịnh nọt ta, sợ ta, lấy lòng ta, chỉ có ái phi là dám lộ sắc mặt với trẫm như thế.”
“Vậy thì sao chứ?”
Ta không khách khí, nuốt trọn trái vải hắn bóc sẵn đút tới miệng, tựa lưng lên giường cười tươi rói:
“Các nàng ấy chẳng phải vẫn lén mắng thần thiếp là ‘hồ ly tinh’ đấy sao? Vậy tất nhiên thần thiếp là người của hồ tộc, không giống các nàng ấy, là người của cẩu tộc!”
Lại ví dụ như:
Phi tần trong cung ai cũng tô son điểm phấn, tranh sắc khoe hương.
Sắc màu phồn hoa nhìn mãi cũng nhàm.
Còn ta — cố tình đơn sơ đến cùng, một thân váy trắng thuần khiết, múa dưới ánh trăng.
Người ta chẳng phải vẫn nói đó sao?
“Muốn xinh thì mặc đồ tang.” Phải không?
Huống chi, cách này càng dễ khơi dậy ký ức đầu tiên của hắn về ta.
Yêu cơ kiều diễm, pháp y trắng tuyết.
Lần đầu tương ngộ bên bờ ao sen, chỉ một ánh nhìn đã hồn xiêu phách lạc.
Đám tỷ muội trong hậu cung ghen đến ê răng, tụm lại mà rủa:
“Xì, hồ ly tinh, còn bày đặt giả vờ trong sáng vô hại, ai mà không biết tâm cơ của ả!”
“Cái trò rẻ tiền như thế, dù có chỉ dạy tận tay, chúng ta cũng chẳng buồn dùng.”
“Đúng đó đúng đó!”
Ấy vậy mà chưa đầy mấy hôm, trong số họ đã có người phản bội — bắt chước cách ta ăn mặc, bắt chước múa dưới hoa, dưới trăng, hoặc chờ lúc hoàng đế vừa hạ triều đi ngang mà biểu diễn.
Không bao lâu sau, hậu cung đầy rẫy mỹ nhân váy trắng nhảy múa.
Cuối cùng, Bùi Cảnh không chịu nổi nữa, nghiêm mặt quát:
“Các ngươi rốt cuộc là muốn làm gì?!”
“Nơi này là hoàng cung, không phải chỗ để tang! Còn có lần sau, tất cả cút hết khỏi cung cho trẫm!”
Từ đó, không ai còn dám tranh giành phong quang với ta nữa.
Bùi Cảnh sủng ta đến tột cùng, đi đâu cũng mang theo.
Ban ngày du xuân, ban đêm thị tẩm.
Thật đúng là yêu phi họa quốc, chuyên mê hoặc quân vương.
Hoàng hậu cũng thôi không cố ý đối đầu nữa, mặc cho thế lực của ta ngày một hưng thịnh.
Nhưng ta biết — nàng sẽ không cam tâm chịu thua dễ dàng như thế.
Bề ngoài tuy yên ả, nhưng dưới mặt nước, một cơn bão lớn đang âm thầm hình thành.
Mà ta — đã chờ sẵn từ lâu.
…
Trung thu năm ấy, ta dự định sẽ múa một khúc trong cung yến trước mặt quần thần.
Trước giờ khai yến, ta đang thay y phục trong tẩm cung.
Một tiểu cung nữ của Thượng y cục hấp tấp bước vào, “phịch” một tiếng quỳ sụp trước mặt ta, giọng đã nghẹn lại vì cố nén khóc: