4.
Khi ta bước vào đại sảnh,Mạnh Tu Sẩn đã ngồi ngay ngắn ở đó, vận một thân trường bào màu lam nhạt.
Còn Hầu gia… Mạnh Đình Uyên…
Đợi đã!Người đang ngồi trên chủ vị, khoác trường bào gấm đỏ sậm kia — là Hầu gia?
Là vị tướng quân sát phạt quyết đoán, danh chấn triều đình, kẻ mà nghe danh thôi cũng khiến bao người kinh sợ lặng thinh ư?
Chỉ thấy hắn tựa lưng vào ghế, dáng vẻ thảnh thơi lười biếng,Ngón tay thon dài nhè nhẹ gõ lên tay vịn,Khóe môi cong lên một nụ cười mơ hồ như có như không.
Gương mặt kia… so với Mạnh Tu Sẩn còn sắc sảo hơn mấy phần.Đặc biệt là đôi mắt phượng hơi xếch lên, vừa thâm trầm vừa sắc bén, như thể có thể nhìn thấu mọi điều giấu kín trong lòng người khác.
Ta nhất thời sững sờ, ánh mắt dán chặt vào hắn, không sao dời đi nổi.
Mạnh Đình Uyên cong môi cười càng sâu, mà không nói lời nào.
Một bên, Tùy Vân nhẹ nhàng kéo tay áo ta.
Lúc này ta mới sực tỉnh, vội vã quay sang kéo nhẹ tay áo Mạnh Tu Sẩn, thấp giọng thì thầm:
“Ngươi… sao không gọi ta một tiếng?”
Mạnh Tu Sẩn chỉ ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp, khó đoán.Rồi lại nhanh chóng cúi xuống, mím môi, không nói lời nào.
Haiz…Người này sao vậy chứ?Vừa sáng ra đã làm như không quen biết ta là sao?
Cái sự dịu dàng săn sóc đêm qua đâu mất rồi?Hay là… cùng một người, mà ngủ xong thì trở mặt?
Đang lúc ta định mở miệng hỏi cho rõ ràng,Trên đỉnh đầu bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp, khàn khàn dễ nghe:
“Tiểu Kiều, lại đây.”
Ta ngẩng đầu, nhìn mỹ nam đang ngồi ở vị trí chủ tọa, ngẩn ngơ bước tới.
Vừa đi, ta vừa thuận miệng gọi một tiếng:
“Kính… kính chào phụ—”
“Phụ thân?”Hắn nghiêng đầu liếc ta, môi khẽ cong lên, bật cười khẽ, giọng mang theo ý trêu chọc:
“Hóa ra nàng thích gọi như vậy à? Cũng được thôi…”
“???”
Ta đứng đực tại chỗ, chỉ cảm thấy toàn thân phát lạnh.
…Khoan đã, cái gì đó sai sai!
“Ngồi đi.”Hắn chỉ tay về chỗ bên cạnh, ý bảo ta ngồi xuống.
Lúc này ta mới chú ý thấy bên cạnh Mạnh Đình Uyên còn đứng một nữ nhân vận y phục lụa hồng nhạt, đầu đầy trâm ngọc, mặt trang điểm tỉ mỉ,Ánh mắt nhìn ta lại chẳng có chút thiện cảm nào.
Đây hẳn là phu nhân Hầu phủ, cũng chính là mẹ chồng của ta — Mộ Mộng Đồng.
Ta tuy không phải đứa có khuê quy nghiêm ngặt,Nhưng cũng biết—Làm dâu, sao có thể để mẹ chồng đứng còn mình thì ngồi?
Bối rối, ta lập tức đưa ánh mắt cầu cứu về phía Mạnh Tu Sẩn.
Chỉ tiếc, hắn vẫn cúi đầu im lặng, giả như không thấy gì cả.
Còn Mạnh Đình Uyên thì không vui ra mặt,Hắn híp mắt lại, nụ cười thoáng chững lại trên gương mặt:
“Tiểu Kiều, nàng nhìn nó làm gì?”
Giọng hắn vẫn nhẹ, nhưng ánh mắt bỗng lạnh băng như đao kiếm.
Nghĩ đến lời đồn hắn từng một kiếm chặt đầu phản tặc, ta rùng mình ớn lạnh.Không dám nói gì thêm, ta ngồi phịch xuống ghế như một con mèo bị dội nước.
Thế nhưng ngay sau đó, Mạnh Đình Uyên lại đưa tay nhét lò sưởi tay vào lòng ta,Giọng dịu dàng đến mức khiến người ta khó tin nổi:
“Đừng lạnh, tay nàng nhỏ thế này, phải giữ ấm cẩn thận.”
“Sao dậy sớm vậy? Có lạnh không?”
Mạnh Đình Uyên nghiêng người hỏi, giọng ôn hòa đến độ khiến người ta hoài nghi có phải hắn thật sự là vị tướng quân từng máu nhuộm sa trường hay không.
Ta liếc nhìn ra ngoài — trời nắng chang chang.Lại cúi xuống nhìn cái lò sưởi tay trong lòng.Chỉ cảm thấy… nó như củ khoai lang nóng hổi, cầm cũng dở mà bỏ xuống cũng không xong.
May mà Mạnh Đình Uyên không tiếp tục truy hỏi,Hắn chỉ chậm rãi nói:
“Tiểu Kiều đã đến rồi, có thể làm lễ dâng trà rồi.”
Ta vội đặt cái “khoai nóng” sang một bên,Đứng dậy, định quỳ xuống dâng trà theo đúng quy củ.
Nào ngờ… Mạnh Tu Sẩn lại nhanh hơn một bước.
“Bộp”—một tiếng, hắn đã quỳ phịch ngay trước mặt ta,Giọng nói rõ ràng vang lên:
“Hài nhi kính chào mẫu thân.”
……
Ta sững người.Toàn thân cứng đờ như bị sét đánh trúng.Trong đầu trống rỗng, không còn lấy nửa ý niệm.
Mẫu thân?Hắn… gọi ta là gì cơ??
Hắn—Mạnh Tu Sẩn, nam nhân mà ta nghĩ rằng đã ngủ cùng ta suốt ba ngày ba đêm.Nam nhân mà ta hạ dược, ra tay chủ động.Nam nhân mà ta cắn răng cưới cho bằng được…
Giờ đang quỳ trước mặt ta, gọi ta là “mẫu thân”???
5.
Đúng lúc ta còn đang choáng váng đến mức không thốt nên lời,Thì một giọng nữ mềm mại vang lên bên cạnh, mang theo dáng vẻ uốn éo yểu điệu:
“Thiếp thân tham kiến tỷ tỷ, mời tỷ tỷ dùng trà.”
Tỷ tỷ?!
Ta sững người như trúng chú định thân.
Người trước mặt ta, Mộ Mộng Đồng, rõ ràng tuổi tác đủ làm… mẫu thân ta rồi,Thế mà bà ta lại gọi ta là “tỷ tỷ”?Còn dâng trà quỳ xuống trước mặt ta?
Ta suýt nữa cắn trúng đầu lưỡi.Não ta như ong vỡ tổ, ù ù ong ong, không thể tiếp thu nổi bất kỳ thông tin nào nữa.
Không thể nào, đây chắc chắn là mơ!Là mộng xuân kết hợp ác mộng!
Thế nhưng trước mắt ta, Mộ Mộng Đồng vẫn đang dâng chén trà bằng đôi tay run rẩy.Hai mắt hoe đỏ, lấm tấm ngấn lệ, trông như thể chỉ cần gió thổi nhẹ một cái là sẽ ngã xuống.
“Lão gia, phải chăng là tỷ tỷ không ưa thiếp thân… cho nên mới không chịu nhận chén trà này của thiếp?”
Mạnh Đình Uyên hờ hững phất tay:
“Vậy thì miễn đi.”
Sắc mặt Mộ Mộng Đồng lập tức thay đổi.
Ánh mắt lộ vẻ đắc ý, eo cũng thẳng lên, đầu cũng ngẩng cao.Không thèm quỳ nữa, chuẩn bị đưa chén trà cho nha hoàn bên cạnh thu lại.
Chưa kịp vui mừng được bao lâu,Thì giọng Mạnh Đình Uyên lại lần nữa vang lên, lạnh như băng tuyết:
“Những gì mà Tiểu Kiều không ưa, bản hầu cũng không thèm.”
Mộ Mộng Đồng lập tức run lên như cầy sấy.
“Tỷ tỷ, cầu xin người uống trà đi mà!”
Bà ta vừa run rẩy vừa "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống lại,Chén trà trong tay vì luống cuống mà đổ nghiêng, nước trà tràn cả ra đất, ướt sũng tay áo.
Nha hoàn vội vàng châm lại một chén trà mới, còn bốc khói nghi ngút.
Ta day day trán, ngước mắt nhìn về phía Mạnh Đình Uyên, giọng thấp hẳn xuống, dè dặt xác nhận lại một lần nữa:
“Hầu gia… người là… phu quân của ta thật sao?”