9.
Tức chết tôi rồi!Tức chết tôi thật rồi!
“Rõ ràng anh ấy cũng có phản ứng mà!!”Tôi tức tối lầm bầm, mặt hằm hằm như bị ai giật mất tiền lì xì Tết.
Tống Vi Nhiên vừa nghe tôi kể lại việc liên tiếp bị Cố Cảnh Hòa chặn đứng chiêu trò, cô ấy lập tức... bật cười.
Và cười đến gập cả người.
“Cậu nói xem… anh ta có khi nào là bất lực không?”
Cô nàng vừa nói vừa dùng cùi chỏ huých nhẹ vào tay tôi, tiếp tục thuyết giáo:
“Có câu gì ấy nhỉ… ‘đỉnh cao ức chế các mầm non phát triển’.Có một số người, nhìn bên ngoài thì tưởng là cây đại thụ, ai ngờ… trên cây treo mỗi trái ớt nhỏ.”
Tôi im lặng không đáp, cô nàng lập tức tỏ vẻ tiếc nuối:
“Không lẽ… cậu thật sự vớ trúng rồi hả?Thật uổng cho cái mặt quá đẹp trai của anh giáo sư.”
Tôi thở dài.Tôi biết thừa Cố Cảnh Hòa không hề “không được” — cái hôm anh ấy ôm tôi, cái cảm giác “ép sát vào lưng” đó… rất rõ ràng, thậm chí còn có sức nặng nữa là khác!
Con bạn thân mặt dày vẫn ngồi cạnh cà khịa không ngừng, còn tiện thể giảng giải cho tôi nguyên một buổi:“Phải học cách nhận biết dấu hiệu, tranh thủ còn trẻ, phát hiện sớm – trị liệu sớm.”
Tôi không nhịn được nữa, ghé sát tai cô nàng thì thầm kể sơ sơ về 'hiện trường hôm đó'.
Sau khi nghe xong, Tống Vi Nhiên trợn mắt như vừa nhìn thấy… sự sống ngoài hành tinh.
“Vậy thì chẳng lẽ anh ta bị… lãnh cảm? Đây cũng là vấn đề nghiêm trọng đó! Cậu nghe tớ nói nè…”
Trời đất ơi, ai đó làm ơn cho bạn tôi tắt máy đi!Không thấy cả quán đang nhìn bọn tôi như khủng bố à?!
Tôi định kéo Tống Vi Nhiên đi ăn trưa giải sầu.Vừa đứng dậy, mẹ gọi điện tới — giọng đầy lệnh lạc:
“Rảnh thì đem canh qua chỗ Cố Cảnh Hòa đi, giờ trưa rồi.”
...
Người thì chưa dụ được, mà còn phải làm cơm hậu cần?!
Sau khi tạm biệt Tống Vi Nhiên, tôi xách hũ canh mẹ nấu, lần theo địa chỉ đến trường của Cố Cảnh Hòa.
Men theo đường đi, hỏi han một vài người, cuối cùng cũng đến được văn phòng của anh.Nhưng — anh không có ở đó.
Tôi đứng ở cửa, tay nắm chặt điện thoại, do dự không biết có nên nhắn cho anh một tin hay không.Đúng lúc này, một cô giáo đi ngang qua, dừng lại nhìn tôi rồi lại nhìn nồi canh tôi cầm trong tay.
“Em là người nhà của thầy Cố à?” – cô hỏi.
Tôi gật đầu, còn chưa kịp đáp, cô đã nở nụ cười thân thiện:“Dạo này thầy Cố đều ở phòng thí nghiệm. Em có thể đến đó tìm anh ấy.”
“Cảm ơn cô ạ!”“Không có gì đâu! Bảo sao thầy Cố giấu kỹ như thế, không cho bọn chị thấy mặt — em xinh thế này cơ mà!”
Tôi ngại ngùng cảm ơn cô giáo, rồi đi theo hướng cô chỉ.
Trên đường đến phòng thí nghiệm, tôi tưởng tượng đến cảnh sẽ gặp Cố Cảnh Hòa.Anh sẽ ngạc nhiên không? Có lẽ… sẽ rất vui đúng không?
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp, cứ như ánh nắng buổi chiều, dịu dàng mà rạo rực.
Từ xa, tôi đã nhìn thấy Cố Cảnh Hòa trong chiếc áo khoác màu lạc đà, đứng dưới gốc cây ngô đồng, tay đeo đồng hồ, không ngừng nhìn thời gian.
Trái tim tôi như mềm đi một nhịp.Anh đang chờ ai sao?
Tôi mím môi, định bước nhanh về phía anh thì —một cô gái tóc xoăn sóng to, khí chất quyến rũ, khoác áo blazer nhẹ nhàng tiến lại gần.
Cô ta giơ tay chào anh,Cố Cảnh Hòa buông tay đeo đồng hồ xuống, mỉm cười với người đó.Rồi hai người… sóng vai bước đi.
Tôi sững người.
Là đang đợi cô ấy sao?
Tôi kìm nén cảm xúc, lặng lẽ theo sau, muốn biết chuyện gì đang xảy ra.Họ đi bên nhau, trò chuyện tự nhiên, thỉnh thoảng còn bật cười…Thân thiết. Rất thân thiết.
Nụ cười trên môi tôi tan biến từ lúc nào chẳng hay.
Tôi không nghe thấy những bước chân của mình, chỉ nghe thấy tiếng rì rầm bên tai:
“Nghe nói vị giáo sư mới tên Tần kia… với thầy Cố hình như quan hệ không tầm thường đâu.”
“Hả? Nói rõ hơn đi!”
“Thì mấy hôm trước giáo viên hướng dẫn của tao đi ăn chung, có nhắc sơ qua, hình như họ quen nhau từ trước rồi. Tao còn thấy hai người ăn trưa chung ở căng-tin, cô kia gắp đồ ăn cho thầy Cố cơ.”
“Thật á? Có khi nào là... bạn gái cũ?”
“Biết đâu đó! Bạn trai tao đi ngang qua phòng giáo viên, còn thấy cô kia vỗ vào tay thầy Cố đấy!”
Tay tôi siết chặt hũ canh.Tự nhủ không được suy nghĩ nhiều, nhưng… tim lại nhói lên.
“Còn nói nhé, ánh mắt thầy Cố lúc cười với cô ấy… cưng chiều muốn xỉu luôn!”
“Trời ơi trời, hai người đó đẹp đôi dã man, tôi chính thức ship cặp này!”
“Haha, suốt ngày ship vớ vẩn là lý do mày thiếu chất đó biết không?”
“Kệ đi, trước khi chết mà có một chuyện tình như vậy cũng đủ mãn nguyện rồi.”
Hai cô gái vừa đi ngang qua tôi vừa tán dóc.
Tim tôi chùng xuống.
Nhưng bước chân vẫn không dừng lại.
Tôi tự nhủ trong lòng:“Tỉnh táo đi, Lục Tri Dư! Tai nghe chưa chắc đã đúng, mắt thấy mới là thật!”
Tôi và Cố Cảnh Hòa đã đăng ký kết hôn rồi.Chúng tôi là vợ chồng – tên chung một hộ khẩu.Phải có lòng tin chứ.
Phải tin anh ấy.
Phải tin rằng giữa họ chỉ là đồng nghiệp, chỉ là bạn lâu năm, chỉ là trùng hợp gặp nhau lúc rảnh…
Nhưng khoảnh khắc tôi thấy người phụ nữ ấy ngẩng mặt nhìn anh nói điều gì đó,mà anh thì nghiêng đầu lắng nghe,nụ cười trên môi không tắt một giây nào...
Tim tôi như bị kim châm – từng nhát từng nhát.
Cô ta còn đưa tay lên giúp anh chỉnh lại cổ áo,anh không hề từ chối.
Thế là xong rồi.
Toàn bộ dũng khí vừa nhen nhóm đã sụp đổ như lâu đài cát.