01
Khi cái tát hạ xuống gò má đại tỷ, ai nấy đều ngây người.
Đích mẫu che chở đại tỷ, kéo ra phía sau, tức giận trừng mắt:
“Hầu gia, người điên rồi sao! Nó là con ruột của người.”
Vĩnh Ân Hầu liếc nhìn ta đang cúi đầu im lặng, rồi lại nhìn sang đại tiểu thư đang ôm mặt khóc, mím môi run run.
Lúc này ông mới nhận ra dường như mình đã hơi quá tay, hắng giọng hai tiếng, mở lời một cách khô khan:
“Hôn sự của Tam nha đầu là do từ nhỏ đã định, sao có thể nói đổi là đổi?”
“Thì sao?” Đích mẫu hừ lạnh một tiếng.
“Thiếp canh đã bị trả về, chẳng lẽ lại mặt dày đưa tới nữa?”
Phụ thân ta sững sờ, ngẩng đầu nhìn sang Nhị công tử của Định Quốc Công đang đứng không xa.
Kỷ Hựu Lễ sắc mặt không vui, hướng về phía ta chắp tay:
“Hôn sự này vốn chẳng phải ý muốn của tại hạ, mong Tam cô nương lượng thứ.”
Ta ngẩng đầu từ trong đám người, từng bước đi về phía chàng, nhìn thẳng vào mắt chàng:
“Không biết lần này công tử đến đây, Thái phu nhân đã hay chưa?”
Hôn sự này là do năm xưa mẫu thân ta cứu Thái phu nhân, Thái phu nhân đích thân định đoạt.
Chàng biến sắc, hơi mất kiên nhẫn:
“Thái phu nhân đang lễ Phật ở chùa Vân Vụ, làm sao quấy rầy người được?”
“Tam cô nương, tốt nhất đừng dây dưa nữa.”
Ta gật đầu, giọng điệu thản nhiên: “Không giấu gì công tử, ta cũng chẳng hứng thú gì với công tử. Có điều hôn sự này chỉ e công tử không thể tự quyết, công tử vẫn nên về hỏi ý người trong nhà thì hơn.”
Sắc mặt chàng tái xanh:
“La Vân Cẩm, ngươi có ý gì?”
“Công tử chớ nổi giận, ta chỉ nói thật mà thôi.”
Ta lùi lại một bước, hành lễ với chàng: “Nếu thật sự có thể cùng Định Quốc Công phủ hủy hôn, tiểu nữ cảm kích vô cùng.”
Lời vừa dứt, bốn phía liền vang lên những tiếng cười khẩy.
“Người ta đồn Tam tiểu thư Hầu phủ vừa khờ khạo vừa cứng cỏi, không ngờ còn là kẻ ngu ngốc.”
“Phải đó, thật sự coi mình là nhân vật lớn chắc, còn đòi hủy hôn, nghĩ mình là ai chứ?”
Ta mặc kệ những lời châm chọc, cứ thế quay người rời đi.
02
Trong thư phòng, ta xoay xoay khối ngọc xanh đặt ở góc bàn phụ thân, âm thầm ngẩn người.
Từ cửa truyền đến tiếng động, ta thuận tay nắm chặt, “rắc” một tiếng, ngọc vỡ tan.
Phụ thân vừa bước vào, liền trông thấy bột ngọc xanh xanh trong tay ta.
Ông hoảng hốt chạy tới, gạt lớp mảnh vỡ trong tay ta:
“Ôi chao Tam nha đầu của ta, đây là ngọc Hòa Điền thượng hạng, con nên cẩn thận chút chứ.”
Ta thong thả phủi tay:
“Xin lỗi phụ thân, con sơ ý không khống chế lực.”
Thấy ông vẫn đau lòng ra mặt, ta không để lộ liền chuyển chủ đề:
“Phụ thân ra tay cũng chẳng nhẹ, không biết gương mặt Đại tỷ thế nào rồi?”
Lúc này ông mới nhớ tới mục đích tìm ta, lúng túng cười gượng:
“Cẩm nhi, Đại tỷ con đầu óc không tốt, không cố ý cướp vị hôn phu của con đâu, con đừng chấp nhặt.”
Ta lắc đầu:
“Con thường không chấp nhặt với ai, chấp nhặt tốn não, cứ giếc quách là xong chứ gì?”
Ông co giật khóe miệng, nghiêm giọng dạy dỗ:
“Đại tỷ con là người trong nhà, không thể tùy tiện giếc.
Cẩm nhi, con yên tâm, hôn sự của con ta sẽ nghĩ cách.”
Ta buồn chán nằm úp trên bàn:
“Chẳng cần đâu phụ thân, Thánh Thượng đã dặn con điều tra Định Quốc Công phủ, chắc không đến mức để con không vào nổi cửa Định Quốc Công.”
Sắc mặt ông càng sa sầm:
“Hóa ra ngay cả việc lấy chồng con cũng có mục đích.”
Ta trợn mắt:
“Bằng không thì sao? Chẳng lẽ thật sự muốn tìm ai đó mà sống qua ngày à?”
“Phụ thân đừng lo lắng, cứ để Thánh Thượng lão nhân gia tự nghĩ cách.”
Trước khi ra cửa, ta nghe thấy tiếng thở dài của phụ thân.
Ta không hiểu, ta đây xuất chúng như thế, ông còn lo điều gì.
Rõ ràng hai năm trước, lúc mới biết thân phận của ta, ông còn mừng lắm.
Năm xưa, Thánh Thượng giữ ông lại trong Ngự Thư Phòng, ý vị sâu xa vỗ vai ông:
“La ái khanh, khanh sinh được một nữ nhi tốt đấy.”
Nghe nói khi đó ông còn đang ngơ ngẩn, cho đến khi Thánh Thượng đưa ông xuống đại lao.
Khi ấy ta đang thẩm vấn tù nhân, dưới đất la liệt những thi thể với lỗ máu đầm đìa.
Ngoảnh đầu lại, liền bắt gặp Thánh Thượng đang đỡ phụ thân ta đứng trước cửa ngục, sắc mặt trắng bệch nôn ọe liên tục.