2
Nhưng không đúng.
Tôi nhìn thấy trên mặt khảm xà cừ của vòng tay kia có một vết sứt nhỏ.
Đó là chiếc vòng tay của tôi!
Tôi không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, khoác tay chồng:
“Chúng ta về thôi.”
Lên xe, anh còn ghé sát tai tôi thì thầm đủ điều ngọt ngào.
Nhưng tôi chẳng buồn để tâm.
Đến dưới nhà, tôi giả vờ nhìn điện thoại, nói:
“Bệnh viện gọi, em phải quay lại. Anh lên trước đi.”
Rồi lái xe rời đi, trở lại bệnh viện.
Tôi biết, trong xe của mình có gắn định vị. Thôi Thế Châu cẩn thận đến mức đa nghi, e rằng đã sớm nhận ra tôi có điều nghi ngờ.
Nếu tôi để xe trong khu, chắc chắn sẽ chẳng chờ được gì.
Nhưng tôi cũng đang đánh cược.
Tôi nhớ rõ ánh mắt của Giản Dao khi nãy – tôi cược rằng cô ta không cam lòng, cược rằng hôm nay cô ta sẽ không đợi nổi.
Nửa đêm hơn mười hai giờ, tôi lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho cha, bảo ông gọi điện cho Thôi Thế Châu, chỉ để trò chuyện vài câu.
Mười phút sau, tôi gọi cho Giản Dao.
“Cô Lâm? Có chuyện gì vậy?”
Giọng cô ta có chút ngạc nhiên.
Tôi nghe thấy tạp âm bên đầu dây kia – tiếng quạt điện, và cả giọng một người đàn ông.
Tôi nhận ra ngay, đó là giọng của Thôi Thế Châu.
Không cần thêm bất cứ bằng chứng nào nữa.
Quả nhiên, đúng như lời dân mạng, một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, thì mọi chi tiết về sau đều sẽ chứng minh nó đúng.
Tôi lập tức bắt đầu điều tra.
Trước tiên là sao kê ngân hàng, rồi cả giao dịch trên Alipay và WeChat.
Mấy tháng liền, tôi lật từng khoản.
Không thấy gì bất thường.
Không có khoản chuyển tiền lớn, cũng không xuất hiện tài khoản lạ.
Tôi lại kiểm tra thẻ tín dụng của chúng tôi.
Cũng sạch sẽ, toàn là chi tiêu thường ngày, không có chi phí thừa hay khoản vay nào.
Tôi thấy kỳ lạ.
Ngoại tình mà lại không chuyển tài sản đi sao?
Thôi Thế Châu vốn là người rất coi trọng tiền bạc. Ngày trước, chỉ vì chuyện tôi mang về được bao nhiêu sính lễ mà anh ta đã tranh cãi với tôi rất lâu.
Anh ta vốn đẹp trai, từng có nhiều người theo đuổi, nhưng lại chọn tôi – chính là vì gia cảnh nhà tôi.
Nếu không động đến tiền, vậy không giống phong cách của anh ta.
Tôi tiếp tục tra, cuối cùng phát hiện, tập tài liệu luận văn nghiên cứu của tôi đã bị động chạm.