4
Thời gian trôi từng phút.
Ban đầu, cô ta làm cũng khá thuận lợi.
Nhưng chỉ hai mươi phút sau, bên trong đã rối loạn.
Tiếng báo động máy theo dõi vang lên chói tai.
Y tá hô lớn:
“Bệnh nhân xuất huyết ồ ạt!”
Giọng Giản Dao hoảng hốt:
“Ép, ép thêm gạc… Nếu không cầm được máu thì làm sao?”
Chủ Nhiệm Lý sốt ruột:
“Đổi người! Mau đổi người!”
Thôi Thế Châu vội vàng cản:
“Giản Dao lần đầu lên bàn mổ, nếu đổi thì khác gì đả kích cô ấy?
Hơn nữa, bệnh nhân cũng đâu có gì nghiêm trọng, chẳng qua mất máu nhiều chút thôi. Nếu chẳng ai chịu cho bác sĩ thực tập cơ hội, thì bọn họ vĩnh viễn chẳng trưởng thành nổi!”
Tôi bật cười nhẹ:
“Anh chắc chứ?”
“Anh thử nhìn tên bệnh nhân xem.”
Thôi Thế Châu cúi đầu nhìn hồ sơ, lập tức mặt tái nhợt.
“Uyển Kỳ… Em… Em mau cứu mẹ anh!”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Giản Dao vẫn còn không chịu nhường.
“Em… em có thể…”
Tôi đứng ngay sau lưng cô ta:
“Cút xuống.”
Tôi lấy lại dụng cụ từ tay cô ta, thao tác gọn gàng, lập tức khống chế được điểm chảy máu.
Huyết áp dần ổn định, tiếng “tít tít” của máy theo dõi trở về bình thường.
Hai tiếng sau, ca phẫu thuật kết thúc hoàn mỹ.
— Đó chính là khác biệt.
Tôi tất nhiên không nói cho họ biết, tất cả đều nằm trong tính toán của tôi.
Bản luận văn mà họ đánh cắp, vốn là phiên bản giả tôi cố ý tạo ra.
Trình tự mổ thoạt nhìn rất chi tiết, nhưng ở khâu xử lý mạch máu, tôi chôn một cái bẫy nhỏ.
Người đã có kinh nghiệm chỉ cần liếc qua là biết sai.
Nhưng với kẻ non nớt, nóng vội, mong tìm đường tắt như Giản Dao, thì đó lại là “cơ hội từ trên trời rơi xuống”.
Khi cô ta cầm bản giả ấy, tôi đã biết chắc cô ta sẽ mù quáng làm theo.
Sau ca mổ, Thôi Thế Châu vội vàng chạy tới:
“Mẹ anh thế nào rồi?”
Thật ra, ca phẫu thuật này vốn dĩ là tôi sắp đặt, để mẹ chồng tôi được hưởng vinh dự dưới sự chú ý toàn cầu.
Nhưng Thôi Thế Châu ngầm đổi thứ tự với bệnh nhân khác, vì lo tiểu tam không chống nổi sức ép.
Anh ta không dám để mẹ mình gặp nguy hiểm.
Còn tôi, lại đổi ngược lại.
Để chính mẹ ruột anh ta trở thành “chuột bạch” cho tình nhân.