6.
“Mọi người đều bắ//t n//ạt Giang Giang!”
Giang Xuân Lan gào khóc, “Trong cái nhà này, Giang Giang không có chút địa vị nào!”
“Bà có địa vị lắm ấy chứ.”
Tôi cười khẩy:
“Tháng trước bà mang bộ vest đặt may của con trai ra tặng công nhân quét rác, anh ấy nói gì không?”
Sắc mặt Mạnh Chiêu Viễn thay đổi.
Bộ vest đó anh đặt may riêng hết tám vạn, chuẩn bị cho sự kiện quan trọng.
Kết quả là mùa đông thấy bác lao công mặc phong phanh, Giang Xuân Lan liền mang vest đi tặng.
“Giang Giang làm việc tốt mà!”
Giang Xuân Lan hùng hồn nói, “Ông ấy tội nghiệp như vậy, Giang Giang thấy xót!”
“Thấy xót thì dùng đồ của bà mà đem tặng.”
Tôi nói, “Đồ của con trai, bà có quyền gì mà cho người khác?”
“Giang Giang không cố ý mà!”
“Còn tháng trước nữa.”
Tôi tiếp tục, “Bà lấy trà Đại Hồng Bào mà bố chồng quý như vàng, đem nấu trứng trà.”
Mặt bố chồng đen lại.
Loại trà đó là bạn tặng, cây mẹ của núi Vũ Di, mỗi năm không được nổi một cân.
Ông cất giữ suốt ba năm không dám uống.
Vậy mà Giang Xuân Lan thấy trứng trà chưa thơm, tiện tay vốc cả nắm trà bỏ vào nồi.
“Trứng trà đó thơm lắm nha!”
Giang Xuân Lan còn đắc ý, “Hàng xóm ai cũng khen ngon!”
“Bà…”
Bố chồng hít sâu một hơi:
“Thôi bỏ đi, chuyện cũ rồi.”
“Sao lại bỏ?”
Tôi truy đến cùng, “Chỉ vì bà nói một câu ‘Giang Giang không cố ý~’, là mọi người tha thứ hết?”
Mạnh Chiêu Viễn kéo tay tôi:
“Tri Ngư, bớt một chút đi mà.”
“Bớt?”
Tôi hất tay anh ta:
“Anh nói tôi biết, thế nào là bớt? Bà ấy làm sai không bao giờ xin lỗi, các người còn phải dỗ dành, vậy là bớt?”
Giang Xuân Lan khóc đến mức gần như ngất.
Bố chồng vội đỡ lấy bà:
“Thôi thôi, đừng khóc nữa.”
“Tôi không quan tâm!”
Tôi cười lạnh:
“Bà mơ đi.”
“Cô…”
“Tôi nói cho bà biết, Giang Xuân Lan.”
Tôi bước đến gần bà:
“Mẹ tôi còn bị tôi ‘thu phục’ gọn ghẽ, bà nghĩ mình là ngoại lệ chắc?”
7.
Nói xong câu đó, cả hành lang im bặt.
Giang Xuân Lan trừng mắt nhìn tôi, nước mắt còn đọng trên mặt.
Mạnh Chiêu Viễn và bố chồng đều không biết nên nói gì.
Tôi xoay người xuống lầu, để lại một câu:
“Bữa sáng trên bàn, ăn hay không tùy.”
Về tới phòng, tôi gọi điện cho mẹ.
“Alo, cá con hả?”
Giọng mẹ tôi vang lên, “Có chuyện gì vậy con?”
“Không có gì, chỉ muốn hỏi mẹ một chuyện… Mẹ còn nhớ chuyện năm con mười lăm tuổi không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Nhớ chứ.”
Mẹ tôi thở dài:
“Tính nóng nảy đó, con giống hệt bố.”
“Là mẹ đã đổ cả đĩa thức ăn lên đầu con trước.”
“Mẹ lúc đó chỉ là tức quá mà thôi…”
Giọng bà có phần ngượng ngùng:
“Sau khi con bỏ đi, mẹ ở nhà đói ba ngày, suýt thì chết đói.”
“Đáng đời.”
“Cái con bé này!”
Mẹ tôi bật cười mắng yêu:
“Sao tự dưng nhắc lại chuyện xưa vậy?”
“Không sao đâu, chỉ là vừa gặp phải một người giống hệt mẹ lúc trước, cũng được nuông chiều đến hư hỏng.”
Tôi tựa đầu vào đầu giường:
“Lâu lắm rồi không gặp thể loại ‘cực phẩm’ thế này, tự nhiên thấy nhớ mẹ quá trời.”
Mẹ tôi im lặng một lúc:
“Là mẹ chồng con à?”
“Ừ.”
“Vậy thì con nên cẩn thận một chút.”
Mẹ tôi dặn:
“Mẹ là mẹ ruột con, con muốn đối phó sao cũng được. Nhưng mẹ chồng thì khác, mà làm căng quá thì sau này khó hòa giải.”
“Con biết.”
Tôi nói:
“Nhưng trong nhà phải có người kiểm soát, nếu không sống không nổi đâu.”
Mẹ tôi nghĩ ngợi rồi bảo:
“Ừ thì đúng là với tính con, không chịu nổi kiểu người như vậy.”
“Thôi thì tùy con xử lý. Không ổn thì cứ về nhà.”
“Vâng.”
Cúp máy xong, tôi nằm lại xuống giường.
Thật ra tôi cũng biết hôm nay mình hơi quá. Nhưng tôi thật sự không chịu nổi cái kiểu của Giang Xuân Lan — năm mươi mấy tuổi rồi mà cứ như trẻ con, lúc nào cũng muốn cả nhà xoay quanh mình, hễ không vừa ý là la hét khóc lóc.
Nếu mà là mẹ tôi, tôi đã đưa bà đi khám tâm thần từ lâu.
Bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.
“Tri Ngư, mở cửa đi.”
Là giọng của Mạnh Chiêu Viễn.
Tôi không động đậy.
“Anh biết em ở trong, mình nói chuyện một chút.”
“Không có gì để nói hết.”
Tôi đáp.
“Nếu anh đến để khuyên em xin lỗi, thì đừng mất công.”
Bên ngoài im lặng vài giây.
“Anh không phải đến bắt em xin lỗi.”
Mạnh Chiêu Viễn nói,
“Anh đến để xin lỗi em.”
Tôi ngạc nhiên thật sự.
8