11.
Ta mang theo Tạ Huyền, cùng đám thích khách giao thủ.
Bọn chúng tuy đều là cao thủ, nhưng vừa động thủ ta đã nhận ra, đám người này tuyệt không phải xuất thân từ hành quân tác chiến.
Chỉ có hoa quyền tú cước thì có ích gì?Trên chiến trường, thứ duy nhất được phép lưu lại… là mạng sống của mình sau khi đã giẫm nát thi thể kẻ địch.
Tạ Huyền nào đã từng trải qua cảnh thế này, sợ hãi đến mức chỉ biết ôm chặt lấy ta.
Liên tiếp hạ ba kẻ, ta nhanh chóng phát hiện ra — những tên này ra tay với ta thì không chút nương tình, nhưng lại có vẻ dè chừng khi đối mặt với Tạ Huyền.
Điều đó chứng minh một điều: chủ mưu chỉ muốn mạng của ta, còn mạng của Tạ Huyền… đối phương không gánh nổi trách nhiệm.
Biết vậy, ta càng ra tay không chút cố kỵ, dứt khoát đem Tạ Huyền coi như cây thương dài, quét một vòng.
Tạ Huyền líu lưỡi: “Thuần Hiếu… ta sắp nôn rồi.”
Ta hô lớn: “Nôn ngay vào người bọn chúng!”
Bọn hắc y nhân: Người đâu không giảng chút võ đức nào cả!
Võ công ta vốn cao, lại dày dạn trận mạc, chỉ trong chốc lát đã giết được gần một nửa số người.
Bọn thích khách thấy tình thế không ổn, đã có dấu hiệu lui bước. Nhưng tên cầm đầu lại đột nhiên huýt lên một tiếng còi bén nhọn, chẳng bao lâu sau, lại có thêm một đám đông khác kéo tới, ít nhất cũng năm sáu chục tên.
Khốn kiếp!
Tuy nói ta có thể lấy một địch trăm, nhưng nếu thực sự là một trăm người, mà còn không rút lui… thì chẳng phải là kẻ ngốc hay sao?
Ta lợi dụng làn bụi do Tạ Huyền quét lên làm mờ tầm nhìn địch nhân, lập tức kéo hắn lao thẳng về phía sườn núi.
Trên núi cây cối um tùm, rừng rậm che phủ, chỉ cần ẩn thân kỹ lưỡng, bọn chúng muốn tìm được cũng chẳng dễ dàng.
Mà phe địch đã đánh mất tiên cơ, chỉ cần quân cứu viện đến nơi, chúng tất phải tan tác.
12.
Ta cùng Tạ Huyền tìm được một cửa hang nhỏ khuất trong núi, dẹp bớt cỏ dại rồi chui vào trong.
Tạm thời xem như thoát được một kiếp.
Tạ Huyền xưa nay chưa từng lâm vào cảnh chật vật như vậy, phải ngồi nghỉ một lúc lâu mới hoàn hồn lại, khẽ hỏi:
“Đám người đó chắc trong chốc lát không tìm ra được chúng ta đâu nhỉ? Đáng tiếc, lại không bắt được tên nào để tra hỏi!”
Thế mà hắn còn nhớ ra được chuyện ấy, cũng xem như không tệ.
Ta thở dài, nói:
“Một chiêu không trúng, tất nhiên xem như thất bại.”
Chỉ là… ai biết được, liệu sẽ có lần thứ hai hay không.
Tạ Huyền nhíu mày lo lắng:
“Thuần Hiếu, rốt cuộc là kẻ nào phái những người đó tới? Nàng có manh mối gì chăng?”
Ta nghĩ một lát, khẽ thở dài:
“Nhiều năm chinh chiến, tay ta đã sớm nhuộm máu, cừu nhân vô số.”
“Không chỉ có người Tây Lương hận ta thấu xương, mà ngay trong triều cũng có không ít thế lực căm ghét ta.”
Năm kia, ta từng xử trảm một quan viên giám lương tham ô trong quân, mà hắn lại là ấu tử yêu quý nhất của Triệu Quốc công.
Từ đó về sau, Triệu Quốc công liền ghi hận trong lòng.
Năm ngoái, biểu đệ của Phiêu Kỵ tướng quân nhậm chức tại đại doanh Lương Châu, nhưng ngang ngược vô kỷ luật, ta chỉ có thể giết hắn để trấn quân uy.
Những kẻ có chỗ dựa như thế, ta từng xử lý không ít.
Nhưng ta chưa từng hối hận.
Bởi vì — chẳng có ai trong số đó là chết oan cả.
Tạ Huyền ngây người nhìn ta, một lời cũng không nói nên câu.
Ta khẽ bật cười, nói:
“Yên tâm, mục tiêu của bọn chúng là ta, sẽ không liên lụy đến chàng, cũng không dám động đến chàng.”
Nếu sát hại hoàng tử, chuyện ắt sẽ lớn đến mức không thể giấu diếm, bệ hạ buộc phải ra tay dẹp loạn.
Tạ Huyền nghe vậy thì giận dữ, cao giọng nói:
“Làm sao ta có thể yên tâm cho được! Phu thê vốn là một thể, nếu nàng thật sự xảy ra chuyện, ta biết sống sao đây!”
“Ta biết mình không bằng nàng, nhưng ta là trượng phu của nàng, ta sẽ dùng hết khả năng để bảo hộ nàng!”
“Dù nàng có cho rằng ta vô dụng, thì ta cũng nguyện cùng nàng đồng sinh cộng tử!”
Từ sau khi thành thân tới nay, đây là lần đầu tiên Tạ Huyền lớn tiếng như vậy.
Hắn dùng lời lẽ gay gắt nhất… để nói ra nỗi lòng mềm yếu nhất.
Hai mắt ta thoáng đỏ, ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói:
“Chàng rất hữu dụng. Kẻ nào dám nói chàng vô dụng, ta giết kẻ đó.”