Lúc cố vấn lớp gọi điện cho tôi, tôi đang bận túi bụi vì công việc ở công ty, thầy phải lặp lại mấy lần tôi mới hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thì ra hôm nay là lượt một bạn khác đến trông hành lý, cô ấy vừa mở cửa ra đã thấy bên trong căn phòng bừa bộn, rõ ràng là có trộm đột nhập.
Phản ứng đầu tiên của cô ấy là kiểm tra hành lý của mình, không ngờ toàn bộ đồ quý giá đều biến mất. Không chỉ vậy, ngay cả đồ lót của cô cũng bị dính một số chất lỏng không thể diễn tả nổi.
Khi tôi và cố vấn lớp chạy tới, cô bạn đó đang gào khóc đòi chết.
Đúng lúc này, Trần Nhiễm Nhiễm cũng vội vàng chạy đến, lao thẳng vào đống hành lý của mình, lục lọi một hồi rồi hét lên thảm thiết:
“Tiền của tôi! Tiền học kỳ sau của tôi bị mất rồi! Đó là tiền học phí tôi chắt bóp từng đồng mà làm thêm mấy tháng mới kiếm được!”
Lý Minh cũng nhíu mày.
“Tôi thì không mất gì mấy, nhưng mẹ tôi từng mua cho tôi cái đồng hồ, mấy chục triệu, giờ cũng không thấy đâu.”
Các bạn khác cũng lần lượt lên tiếng.
Tổng thiệt hại sau cùng được ước tính lên đến gần 500 triệu đồng, khiến cố vấn lớp tái mặt, suýt ngất xỉu tại chỗ.
Ai mà chẳng biết trường đang trong quá trình đánh giá nội bộ, nếu lúc này có bê bối xảy ra, viện trưởng với hiệu trưởng chắc chắn sẽ không tha cho thầy.
Tôi khẽ nhíu mày, con số này giống y như kiếp trước.
Lúc đó cố vấn lớp cũng bị dọa đến ngây người.
Xem ra dù tôi đã đề phòng trước, Phương Y Y vẫn không định buông tha tôi. Có điều lần này, vì tôi cảnh giác nên cô ta buộc phải ra tay sớm hơn.
Tôi hít sâu một hơi, bấm mạnh vào tay cố vấn lớp.
“Thầy ơi, nếu đã mất nhiều đồ như vậy, thì chúng ta báo công an thôi. Để cảnh sát đến kiểm tra hiện trường, biết đâu sẽ tìm được manh mối gì đó.”
Cố vấn hoàn hồn, run rẩy rút điện thoại ra chuẩn bị gọi.
Nhưng đúng lúc ấy, Phương Y Y bỗng dưng la lớn:
“Không thể báo công an được!”
Cố vấn lớp theo phản xạ quay sang nhìn Phương Y Y với vẻ hoảng hốt.
Lý Minh thì hét toáng lên: