14.
Tôi đang mải theo dõi bi kịch lố bịch của cặp "tiên đồng ngọc nữ" kia trên màn hình thì chuông cửa chợt reo vang.
Trên màn hình chuông hình hiện lên bóng dáng một người đàn ông trẻ mặc vest chỉnh tề, đứng lặng lẽ giữa cơn mưa xối xả.Đằng sau anh là một chiếc Mercedes đen đỗ ngay ngắn.
“Chào cô Diễm Cẩn, tôi là Vương Khải.”
Vương Khải – con trai độc nhất của Vương Thiên Hỉ.Nếu không có sự xuất hiện của Vương Mẫn, người thừa kế chính thống của Tập đoàn Vương thị… chính là anh.
Từ trước tới giờ, chúng tôi chỉ trao đổi qua điện thoại.Hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt.
Chàng trai ấy trạc tuổi đôi mươi, tóc ngắn gọn gàng, đeo kính, vẻ ngoài không có gì nổi bật,nhưng giọng nói lại ấm áp và rất có lực.
“Bọn họ… thế nào rồi?” – Anh hỏi.“Bọn họ”, dĩ nhiên là chỉ Quý Hạo và Vương Mẫn.
Tôi mời anh vào ngồi rồi chỉ tay về phía màn hình lớn:
“Quý Hạo bị khóa dưới tầng hầm, còn Vương Mẫn thì đang hấp cách thủy trong phòng tắm.Cả hai vẫn còn sống nhăn răng, chưa gục đâu.”
Vương Khải liếc nhanh qua màn hình giám sát,trên môi hiện lên một nụ cười nhàn nhạt:
“Vậy thì tốt…Có lẽ… bọn họ còn đủ sức mà nghe đọc cáo trạng.”
"Không cần vội."Tôi nâng ly trà, nhấp một ngụm nhàn nhã."Phải còn một tiếng nữa lũ mới tràn về mà."
Vương Khải gật đầu, lấy từ trong áo ra một xấp tài liệu, vừa mở vừa nói:"Chuyện chị nhờ tôi lần trước, đến giờ gần như xong hết rồi."
Bên trong là cả một tập hồ sơ dày cộm, từng trang đầy ắp những điều khoản pháp lý chi tiết.
"Chị chỉ cần ký tên vào đây, thì thủ tục chuyển nhượng công ty sang Tập đoàn Vương thị sẽ hoàn tất."
Sau đó, anh ta lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt vào tay tôi:
"Tôi đã cho bộ phận tài chính bên mình thẩm định toàn bộ tài sản, sổ sách và hoạt động của công ty chị.Kết luận là – cái giá hai trăm triệu mà chị đưa ra…"
Anh dừng một chút, rồi mỉm cười:"…rất hợp lý. Thậm chí là có phần khiêm tốn."
Tôi khẽ cười, không nói gì.
Vương Khải vẫn giữ nụ cười lịch sự, nhưng mắt ánh lên vẻ tò mò:"Thật ra, có một điều tôi vẫn luôn muốn hỏi – tất nhiên, nếu chị không muốn trả lời thì thôi."
Tôi lật nhẹ tấm thẻ trong tay, giọng bình thản:"Anh cứ hỏi."
Anh đẩy kính lên sống mũi, trầm ngâm một giây rồi hỏi:"Nếu tất cả cổ phần đều đứng tên chị, chị có toàn quyền với công ty…Thì vì sao lại muốn bán đi?"
"Với giá hai trăm triệu, thật sự là quá rẻ.Mà kể cả Quý Hạo có sống hay chết, công ty vẫn thuộc về chị. Vĩnh viễn là của chị."
À, thì ra anh muốn hỏi điều đó.
Tôi cầm một miếng trái cây trong đĩa lên, cắn nhẹ một miếng, giọng nói thản nhiên như đang trò chuyện về thời tiết:“Những năm qua, chính anh ta là người trực tiếp điều hành công ty.Từ nhân viên đến đối tác, tất cả đều là người của anh ta.”
“Tôi muốn giành lại quyền kiểm soát trong thời gian ngắn là điều gần như không thể.”
“Vậy thì… bán thôi.”
“Thứ không chịu nghe lời, thì đổi thành tiền mặt.Chốt lại – đây không phải là một cuộc làm ăn lỗ.”
Vương Khải liếc nhìn tôi, cười nhẹ – một kiểu cười như thể rất thú vị:“Chị không sợ cha của Quý Hạo – con bạc nổi tiếng – đến nhà gây rối à?”
“Dù toàn bộ cổ phần đứng tên chị, nhưng doanh thu mấy năm nay tạo ra sau hôn nhân – về mặt pháp lý, vẫn là tài sản chung vợ chồng.”
“Nếu Quý Hạo chết, người cha kia có thể lấy danh nghĩa thừa kế để chia phần.”
Tôi gõ nhẹ chiếc bút bi trong tay, không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói chậm rãi vang lên như một bản cáo trạng:
“Hắn đã sớm âm thầm chuyển toàn bộ phần 'lợi nhuận' của mình cho Vương Mẫn rồi.Thế thì… còn liên quan gì tới tôi?”
Tôi cười nhạt, giọng vẫn đều đều như kể chuyện:“Không ai ngờ Quý Hạo lại đột ngột dẫn ‘dì nhỏ’ đi nghỉ dưỡng ở biệt thự bên hồ.”
“Vương Mẫn vốn là trẻ mồ côi.Nếu cô ta chết, quyền thừa kế đương nhiên sẽ quay về tay Tập đoàn Vương thị.”
“Mà phần tài sản Quý Hạo đã sang tay cho cô ta,đương nhiên cũng thuộc về… các người.”
“Công ty này, lợi nhuận này – đã nằm trong tay các người,còn tôi thì không thể nắm lại quyền kiểm soát.”
“Vậy thì…sao không bán luôn?”
“Nếu cha Quý Hạo có đến la lối om sòm,người ông ta nên tìm –là các anh.”
Tôi ký một hơi hết tất cả giấy tờ, đặt bút xuống, chìa tay ra:“Giờ thì… toàn bộ phần vốn và lợi nhuận tăng trưởng trong những năm qua –đều không còn liên quan gì đến tôi.”
Vương Khải mỉm cười, bắt tay tôi dứt khoát:“Hợp tác vui vẻ, cô Diễm Cẩn.
Nhưng tôi cũng nên nhắc nhẹ chị một câu –trời sắp mưa, đàn bà muốn tái giá,và… lũ thì…