1
Lời của Đoạn Luật Minh khiến tôi như hóa đá tại chỗ, toàn thân tê cứng, không còn cảm giác với tay chân, không thể động đậy nổi.
Trong khi đó, cuộc trò chuyện trong phòng vẫn tiếp tục.
“Không phải cậu từng nói trợ lý Hạ không phải gu của cậu sao?”
“Lúc đó tôi uống nhiều… ban đầu còn tưởng là Cảnh Cẩm…” Đoạn Luật Minh khẽ thở dài, đầy hối hận.
“Rồi sao nữa? Nói tiếp đi!”
“Lúc phát hiện không phải cô ấy, tôi suýt nữa mềm nhũn luôn rồi.”
Ngay lập tức, căn phòng bùng nổ những tiếng cười vang dội vì câu nói của anh ta.
“Không đến nỗi chứ? Trợ lý Hạ xinh thế cơ mà, vóc dáng cũng đỉnh, tsk tsk!”
“Phải đấy, mấy cái áo sơ mi cô ta mặc thường ngày, nhìn như chỉ cần thở mạnh là bung nút rồi, cậu nói xem có phải cố tình mặc để quyến rũ cậu không?”
“Ai biết được? Nhưng sau đó thì cô ta chủ động lắm, cứ dính lấy tôi mãi, nên tôi mới cho cô ta cơ hội.”
“Cô ta gấp lắm, đến bảo vệ cũng không thèm dùng, chỉ muốn lên giường với tôi.”
Tôi giận đến mức toàn thân run rẩy, muốn hét lên rằng “không phải như vậy!”, nhưng môi chỉ mấp máy, chẳng thể phát ra tiếng nào.
Giữa lúc trái tim tôi đang vỡ vụn, một đôi tay ấm áp nhẹ nhàng bịt lấy tai tôi, giúp tôi chặn lại tất cả âm thanh chói tai xung quanh.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy đó là Tổng giám đốc Lục – Lục Phong, đối tác kinh doanh gần đây của Đoạn Luật Minh.
Tôi cúi gằm mặt vì xấu hổ, né khỏi tay anh ấy, định quay người rời đi.
Lục Phong đưa cho tôi một chiếc khăn tay.
Tôi đón lấy, áp lên mặt. Không biết từ bao giờ, nước mắt đã giàn giụa.
“Cảm ơn anh… để anh chê cười rồi,” tôi lí nhí.
Ngay sau đó, tôi bỏ chạy khỏi đó, trốn vào một phòng trống trong câu lạc bộ, lấy tay che miệng, òa khóc trong im lặng.
2
Tôi vào làm trợ lý cho Đoạn Luật Minh ngay sau khi tốt nghiệp đại học.
Anh ta nghiêm khắc, quyết đoán, luôn gọn gàng trong công việc. Khi vừa bước chân vào công ty, tôi từng mơ được đứng ở đỉnh cao như anh ta.
Dần dần, tôi lại mong mình có thể đứng bên cạnh anh.
Nhưng giữa tôi và anh ta là cả một vực sâu. Anh xuất thân từ gia tộc giàu có, còn tôi chỉ là một cô gái nghèo, mọi thứ hôm nay có được đều là đánh đổi bằng nỗ lực và kiên cường.
Và những gì tôi nghe được ban nãy đã hoàn toàn đập nát chút lòng tự trọng cuối cùng của tôi.
Có lẽ, trong mắt đám công tử nhà giàu kia, những người như tôi dù cố gắng đến đâu cũng chỉ đáng bị khinh thường.
Tôi từng nghĩ Đoạn Luật Minh không giống họ. Tôi tin đêm qua là kết tinh của tình cảm lâu ngày, là anh cuối cùng đã rung động.
Nhưng giờ tôi mới hiểu, thì ra sự chủ động của anh chỉ vì anh tưởng nhầm tôi là người khác.
Giờ tôi mới hiểu vì sao giữa chừng anh lại đột nhiên ngẩn người.
Lúc đó tôi còn tưởng anh xấu hổ, nên không biết liêm sỉ mà chủ động tiến đến, trao trọn bản thân.
Thì ra, người làm trò hề… là tôi.
Đang ngồi mông lung, không biết nên kết thúc ngày hôm nay thế nào, điện thoại bỗng có tin nhắn đến.
Là từ Đoạn Luật Minh.
“Lục tổng nói em không khỏe à?”
“Là vì chuyện tối qua sao?”
Ngay sau đó, tin nhắn đó bị anh ta thu hồi.
Anh lại nhắn tiếp:
“Vậy em cứ về nghỉ đi.”
“Nếu mai còn không khỏe thì xin nghỉ tiếp.”
Tôi chẳng buồn đáp lại.
Dòng trạng thái hiển thị “đang nhập tin nhắn” vẫn còn đó.
Một lúc lâu sau, tin nhắn khác gửi tới:
“À đúng rồi, nhớ uống thuốc đấy.”
“Nghe lời.”
Sau đó là một khoản chuyển khoản: 100,000 tệ.
Nước mắt tôi không biết từ đâu lại trào ra, khi nhìn thấy số tiền đó, tôi chỉ có thể thất vọng mà nhắm nghiền mắt lại.
Không cần anh ta nhắc, sáng nay khi anh rời đi tôi đã tự mình uống thuốc rồi – vì tôi còn sự nghiệp cần bảo vệ.
3
Trong phòng tắm, mắt tôi đã sưng vù vì khóc.
Tôi ra sức chà rửa làn da dưới vòi nước mạnh, muốn tẩy sạch tất cả dấu vết mà Đoạn Luật Minh để lại.
Rõ ràng sáng nay tôi còn không nỡ giặt bộ drap vẫn còn mùi hương của anh…
Bao năm làm trợ lý, ngoài công việc, anh còn vô cùng dựa dẫm tôi trong đời sống thường nhật.
Bữa sáng hằng ngày của anh là do tôi chuẩn bị, cà phê cũng chỉ uống được loại tôi pha.
Anh mặc gì trong các sự kiện lớn đều do tôi chọn.
Có lúc, anh còn lười biếng để tôi thắt cà vạt, rồi cố tình nhìn tôi đăm đăm, chọc cho tôi đỏ mặt.
Trong văn phòng tổng giám đốc đầy rẫy trợ lý, chỉ có tôi – trợ lý trưởng – mới được làm những việc ấy.
Tôi luôn nghĩ, anh có tình cảm với tôi, chỉ là chưa nhận ra.
Đúng là đêm qua tôi là người chủ động.
Nhưng cảm xúc của anh, chẳng lẽ đều là giả?
Bởi vì sau lần đầu, là chính anh kéo tôi lại, không ngừng ôm lấy tôi, tiếp tục lần nữa, rồi nữa.
Anh siết chặt lấy tôi không buông.
Đến tận lúc trời sáng, cả hai mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Tôi không hiểu, nếu đã không thích tôi, sao anh còn đi đến bước cuối cùng?
Chỉ cần tưởng tượng đến việc lúc hai người hòa làm một, anh lại nghĩ đến người phụ nữ khác, là tôi lập tức sụp đổ.
Dưới dòng nước xối không ngừng, tôi ôm lấy cơ thể mình, chậm rãi ngồi bệt xuống sàn.