4
Nhà họ Lục có hai người con trai.
Lục Vân Hy và Lục Vân Tranh hai thái cực đối lập hoàn toàn.
Một người nghiêm khắc, sống khuôn phép đến mức cực đoan.
Một người lêu lổng, ăn chơi cũng đến mức cực đoan.
Lục Vân Tranh toàn thân nồng nặc mùi rượu, lảo đảo bước vào nhà, bộ dáng ngả ngớn:
“Ồ, anh hai, hai người còn chưa ngủ à?”
Liễu Vi Vi lập tức rời khỏi vai Lục Vân Hy, giọng trách yêu:
“Vân Tranh! Sao anh lại về trễ thế này nữa?”
Lục Vân Tranh nhếch môi cười khẩy:
“Thì ra là em, lại đứng gác ở đây à?”
Nói xong liền thản nhiên bước lên lầu.
Lục Vân Hy sắc mặt trầm xuống:
“Đứng lại! Nói rõ mọi chuyện với Vi Vi.”
Vân Tranh gãi đầu, vẻ lơ đễnh:
“Chuyện gì cơ?”
“Chuyện mấy cô gái bên ngoài.”
“Gái à? Hôm nay cô nào, hay hôm qua cô nào?”
Câu nói khiến sắc mặt cả Lục Vân Hy và Liễu Vi Vi đều tái mét.
Lạ lùng thay… tôi lại thấy có chút buồn cười.
Lục Vân Tranh đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt bắt gặp tôi đang đứng ở tầng trên.
Anh ta nhướng mày ánh mắt như trêu chọc.
Từ sau lễ cưới, đây mới là lần thứ hai tôi gặp lại anh ta.
Lục Vân Hy vẫn nghiêm giọng:
“Tôi đã khóa thẻ của cậu. Từ nay đừng mong tiêu một đồng nào của nhà họ Lục!”
Lục Vân Tranh khịt mũi khinh thường:
“Hừ, không cho thì thôi! Ngoài kia khối cô tình nguyện chi tiền cho tôi!”
Lục Vân Hy trầm giọng:
“Ở nhà, nghiêm túc ở bên cạnh Vi Vi trong một tháng!”
Toàn bộ nhà họ Lục đều do Lục Vân Hy điều hành, anh ta nói một là một.
Trước đây Vân Tranh cũng vì chán ngấy chuyện Vi Vi cứ mách lẻo mà trốn ra nước ngoài ở.
Giờ vừa về, lại phải bị anh trai quản chặt như chó xích dây.
Anh ta chửi thầm một tiếng, bực tức đá vào lan can cầu thang.
Liễu Vi Vi bật khóc, vội vã chạy theo sau:
“Vân Tranh! Sao anh lại đối xử với em như vậy!”
“Không phải em từng bày trò ép cưới anh à? Giờ còn lên mặt tra hỏi cái gì?!”
Hai người vừa cãi nhau, vừa đuổi nhau khuất dần nơi hành lang tầng trên.
Lục Vân Hy đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đượm buồn, lặng lẽ nhìn theo thật lâu.
Phải rất lâu sau đó, Lục Vân Hy mới trở về.
Thấy tôi vẫn chưa ngủ, anh ta có vẻ bất ngờ:
“Chờ tôi về để tiếp tục à?”
“Không.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Tôi chờ anh về để nói chuyện ly hôn.”
Lục Vân Hy khẽ nhíu mày, gần như không thể nhận ra:
“Ly hôn? Dự án nhà họ Giang cần, tôi chẳng phải đã cho rồi sao? Em lại làm ầm lên cái gì nữa đây?”
Trong mắt anh ta, cuộc hôn nhân này không có vấn đề gì cả.
Nhà họ Giang bám vào nhà họ Lục như kẻ hút máu, đến cả trao đổi ngang giá cũng không có.
Mà nói cho cùng, đúng là nhờ cuộc hôn nhân này, công ty nhà tôi phát triển thấy rõ.
Nhưng... đó không phải là điều tôi cần.
“Tôi có thể ra đi tay trắng. Vài hôm nữa tôi sẽ gửi đơn ly hôn…”
“Giang Thư Nguyện!”
Lục Vân Hy cau mày, đưa tay bóp trán, giọng đầy bực dọc:
“Cô ly hôn rồi thì còn ai thèm lấy nữa?”
Tôi khựng lại một chút, rồi bật cười thành tiếng.
Không hổ danh là một thương nhân ngay cả khi xúc phạm người khác cũng mang theo mùi toan tính, sặc mùi thị trường.
“Không cần Tổng giám đốc Lục bận tâm.”
Ánh mắt anh ta rực lửa, nhìn tôi chằm chằm rồi quay lưng bỏ đi:
“Cô cần thời gian để bình tĩnh lại.”
Từ phòng bên, tiếng va chạm đồ đạc ầm ĩ vang lên giọng cãi vã, giận dữ.
Lục Vân Hy lập tức bước nhanh đến đập cửa. Tôi cũng theo ra ngoài, lặng lẽ đứng xem “vở kịch” tiếp theo.
Liễu Vi Vi nước mắt đầm đìa mở cửa, lao vào lòng anh ta:
“Anh Vân Hy, tại sao? Tại sao anh ấy tình nguyện đi tìm đàn bà bên ngoài, mà lại không chịu chạm vào em?”
“Chẳng lẽ em không xứng được yêu sao? Không ai cần em thật sao?”
Vừa khóc, cô ta vừa tự tay cởi cúc áo, để lộ xương quai xanh trắng muốt.
Lục Vân Hy như sững người trong thoáng chốc, cho đến khi nghe thấy tiếng cầu xin yếu ớt của cô ta:
“Anh Vân Hy… giúp em, được không?”
5
“Tôi giúp hai người nhé, mời đi lối này, căn này giường lớn.”
Tôi thản nhiên mở một căn phòng dành cho khách.
Lục Vân Hy lập tức kéo lại áo cho cô ta, quay sang trừng mắt, giọng đầy tức giận:
“Giang Thư Nguyện, cút đi chỗ khác!”
Liễu Vi Vi hét lên một tiếng, rồi rúc đầu vào lòng anh ta như chim non tìm tổ.
Khoảnh khắc ấy... có gì đó sai sai.
Không đúng chút nào. Mà tôi cũng chẳng gọi ra được nó sai ở đâu.
Tôi liếc nhìn về phía phòng của Lục Vân Tranh chẳng có động tĩnh gì cả.
Dù hành lang ồn ào thế, mà anh ta vẫn im re được, đúng là gan lỳ.