1.
Khi ta nhặt được tiểu hài tử, nó đang ngồi co ro trên bậc thềm trước cửa một nhà dân.
Nha hoàn thân cận của ta đang kiên nhẫn dỗ dành, miệng một câu "thế tử", hai câu "thế tử".
"Tiểu thư... à không, công chúa," nha hoàn nhớ tới lời căn dặn của ta, vội vàng sửa lại cách xưng hô, "nô tỳ gặp được tiểu thiếu gia ở đây, dỗ mãi cũng không chịu theo về, nô tỳ lại không dám tự tiện bỏ đi."
Ta vừa định mở miệng.
Tiểu hài tử nghe thấy động tĩnh, lập tức ngẩng khuôn mặt đang vùi trong đầu gối lên.
Nó lạch bạch chạy xuống bậc thềm, vui mừng khôn xiết, gọi to:"Mẫu thân!"
Tiểu tử bé tẹo, vóc người còn chưa cao tới thắt lưng ta, chỉ có thể ôm chặt lấy chân ta.
Ta khẽ nhéo đôi má mềm mại phúng phính của nó, dịu dàng hỏi:"Sao con lại ở đây một mình?"
Ta đảo mắt nhìn quanh, không thấy bóng dáng thị vệ nào của phủ họ Cố.
"Lệnh thân phụ đâu?"
Trời đông giá lạnh thế này, lại để con nhỏ ngồi bơ vơ bên ngoài sao?
Tiểu hài tử còn ngây ngô, nghĩ gì nói nấy.
Nó nghiêng đầu, đáp:"Ừm... Phụ thân nói, phụ thân mãi mãi ở trong tim mẫu thân."
Dừng lại!
Cố Hành, chàng suốt ngày bày trò gì trước mặt trẻ con vậy hả?
Ta cố tình lờ đi tiếng cười khẽ của đám thị tòng bên cạnh.
Dù sao cũng sắp đến ngày đã hẹn đón tiểu tử về công chúa phủ rồi.
Thế là ta giả vờ bình thản, ôm tiểu hài tử lên xe ngựa.
Thuận tay chỉ đại một nha hoàn đi phủ họ Cố báo tin.
2.
Ta là trưởng công chúa đương triều.
Là thân tỷ của Hoàng đế.
Từ sau khi hòa ly với Trấn Bắc Hầu Cố Hành, ta một mình sống tại phủ công chúa.
Về phần Cố Thừa, chính là tiểu hài tử của ta và hắn.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn quyết định để con theo Cố Hành.
Sinh trưởng trong hoàng thất, vốn bị nhiều ràng buộc, chi bằng theo Cố Hành tự do khoáng đạt một chút.
Mỗi tháng, Cố Hành đều đưa tiểu tử đến phủ công chúa, ở lại vài ngày.
Chỉ là, lần nào tới đón con về, cũng đều phải ầm ĩ một trận.
Không phải tiểu tử gây sự.
Mà là Cố Hành.
Cố Hành ôm tiểu hài tử trong lòng, giọng nói lạnh lẽo vang lên:
"Lần này mới ở được bảy ngày đã đòi ta đón về, chẳng lẽ nàng muốn dọn chỗ để đón người khác sao?"
Ta nhìn bộ dáng ghen tuông không thèm che giấu kia của hắn.
Thầm thấy buồn cười.
Thuận miệng đáp theo:"Ừ, quả thực là muốn nhường chỗ cho người khác."
"Ngươi!""Đồ phụ bạc!"
Nói đoạn, một lớn một nhỏ giận đùng đùng bỏ đi.
Ta vừa xoay người, đã nghe Cố Hành ghé đầu hỏi tiểu hài tử:
"Mẫu thân con nói thật sao? Thật có người tới?"
Tiểu tử ghé sát tai hắn thì thầm:"Mẫu thân nói dối đó, chỉ là mấy dì muốn tới rủ mẫu thân thưởng hoa thôi."
Cố Hành lập tức hôn mạnh một cái lên má con trai:"Quả nhiên là hài tử ngoan của phụ thân. Vậy để phụ thân hỏi tiếp, bên cạnh mẫu thân có ai tuấn tú xuất chúng không?"
Tiểu tử đáp không chút do dự:"—Không có!"
"Bọn họ ai cũng không đẹp bằng phụ thân, xấu lắm."
Có lẽ cảm thấy nói xấu người khác sau lưng là không phải.
Tiểu tử vừa dứt lời đã rụt người chui vào lòng Cố Hành.
Ta: "..."
"Cha con các ngươi không thể đợi ta đi khuất rồi hãy nói được sao?"
Ta chỉ vào tiểu tử trong lòng hắn:"Còn nữa, mới đi được mấy bước đã ghé tai thì thầm, có ích gì chứ?"
Cố Hành bước chân khựng lại, sau đó đi càng nhanh hơn.
Chỉ bỏ lại một câu:"Vậy chúng ta đi xa thêm chút rồi nói!"
Ta: "..."
3.
Nghĩ đến đây, ta bật cười thành tiếng.
Cúi nhìn tiểu hài tử đang say ngủ trong lòng.
Ta phân phó:"Đi trải giường đi, tối nay ta ngủ cùng thế tử."
Vừa mới đặt tiểu tử lên giường, nó đã tỉnh dậy.
Tiếng nói còn vương buồn ngủ, tay nhỏ níu chặt lấy vạt áo ta:"Mẫu thân, đừng đi."
Ta dịu dàng dỗ dành:"Mẫu thân không đi đâu, có muốn nghe mẫu thân hát khúc ru ngủ không?"
Tiểu tử gật đầu.
Ta cho đám nha hoàn lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con.
Ta khẽ cất tiếng hát, mới được nửa bài, bỗng nghe ngoài cửa sổ có động tĩnh.
Trong lòng thầm cân nhắc.
Phủ công chúa rộng lớn, phòng bị lại nghiêm ngặt, còn có ám vệ do Cố Hành phái tới.