1.
Chủ bài vẫn không ngừng đôi co với những người đang mắng chửi mình. Tôi kéo xuống đọc tiếp:
【Vợ anh ấy đã nghỉ làm từ lâu, bạn trai tôi phải nuôi cô ta suốt năm năm, như thế đã là nhân nghĩa lắm rồi.】
【Còn tôi thì khác, là phụ nữ độc lập, có sự nghiệp đàng hoàng. Thử hỏi đàn ông nào lại thích một bà vợ ăn bám chứ?】
【Đừng tức tối, các người chửi tôi chỉ vì ghen ghét thôi. Tôi xinh đẹp, biết cách nắm giữ trái tim đàn ông, nên mới được sống trong sung sướng. Các người tức đến phát điên cũng chẳng làm gì được, một lũ nghèo hèn.】
Đọc tới đây, tay tôi chợt khựng lại, lông mày nhíu chặt.
Bởi vì, chính tôi là người đã nghỉ việc, ở nhà cùng chồng chia sẻ gian khổ suốt năm năm qua.
Chỉ mới ba ngày trước, anh ấy vừa ký được một hợp đồng lớn, đủ để công ty bước lên một tầm cao mới.
Hơn nữa, chồng tôi từng có mối tình đầu kéo dài ba năm hồi cấp ba.
Tôi nắm chặt điện thoại, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Không thể nào lại trùng hợp đến mức này chứ?
Đúng lúc ấy, bài viết của cô ta lại cập nhật:
【Các người sốt ruột cũng vô ích thôi, giờ anh ấy đang ở bên tôi. Chính vì tôi, anh ấy đã gạt vợ để làm thủ tục ly hôn.】
【Người vợ tàn tạ kia không chỉ phải nhường chỗ, còn phải tay trắng rời đi. Còn tôi sắp trở thành phu nhân hào môn rồi nhé~】
Cô ta còn kèm thêm một tấm ảnh hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Nhìn thấy vết xước do mèo cào trên mu bàn tay người đàn ông trong ảnh, tôi lập tức nín thở.
Tôi phóng to bức ảnh, soi kỹ từng chi tiết.
Tối qua, khi về đến nhà, con mèo bỗng nổi giận, cào trúng tay chồng tôi. Vết thương trong ảnh giống hệt như thế.
Ngoài anh ấy, còn có thể là ai?
Trong thoáng chốc, đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên.
Chồng tôi gửi tin nhắn:
【Vợ à, ba nói sẽ sang tên căn hộ gần trường học cho chúng ta. Anh đã hỏi luật sư, nếu giả ly hôn trước sẽ tiết kiệm được một khoản thuế lớn.】
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, trái tim như rơi thẳng xuống vực sâu.
2.
Tôi lấy chồng xa đến tận ngàn cây số.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi quyết định ở lại thành phố này chỉ vì anh.
Đám cưới của chúng tôi ngày ấy vội vàng và đơn sơ, bởi khi đó anh còn trong giai đoạn gây dựng sự nghiệp.
Mẹ anh mất sớm, bố anh thất nghiệp đã lâu, chỉ sống nhờ vào vài công việc làm thuê. Thứ duy nhất gọi là có giá trị là căn hộ cũ kỹ nhưng nằm trong khu học quận tốt, ngoài ra cũng chẳng giúp ích được gì.
Tôi vốn học hành khá giỏi, vừa tốt nghiệp đã có công việc lương cao.
Nhưng không bao lâu sau, anh bị đau dạ dày nặng vì ăn uống thất thường và những buổi xã giao rượu chè.
Đúng lúc đó, bố anh chẳng may ngã gãy chân, nằm viện không có ai chăm sóc.
Cùng khi ấy, tôi lại phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn.
Áp lực dồn dập, cuối cùng tôi đành nghỉ việc, ở nhà vừa dưỡng thai vừa chăm lo cho hai cha con họ.
Những năm sau đó, công ty của anh chẳng mấy khởi sắc, nhưng ít nhất cũng đủ trang trải cho gia đình, cuộc sống không đến mức túng thiếu.
Từ khi con ra đời, tôi trở thành một bà mẹ toàn thời gian.
Suốt năm năm, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do tôi gánh vác.
Anh chưa từng phải bận tâm đến chuyện con cái một lần.
Áo sơ mi của anh lúc nào cũng được tôi là phẳng, cơm canh nóng hổi luôn chờ sẵn, nhà cửa sạch sẽ ngăn nắp.
Ngay cả khi bố anh bệnh liệt giường, cũng một tay tôi ngày đêm chăm sóc.
Tôi đã dành trọn năm năm tuổi trẻ để vun vén, để anh yên tâm dựng nghiệp.
Ấy vậy mà điều đầu tiên anh làm khi công ty bắt đầu ổn định, lại là vứt bỏ tôi.
Lừa tôi ký vào tờ giấy ly hôn, bắt tôi tay trắng rời đi.
Cái lạnh trong tim còn nặng nề hơn cả nỗi đau vì bị phản bội.
Người đàn ông tôi từng đặt trọn niềm tin, hóa ra lại có thể tính toán tàn nhẫn đến vậy.
May thay, ông trời cũng chẳng nỡ để tôi mãi mù quáng, cho tôi tình cờ nhìn thấy bài viết kia.
3.
Đêm hôm đó, anh trở về khi đã hơn một giờ sáng.
Toàn thân sặc mùi rượu, xen lẫn hương nước hoa ngọt nồng.
Tôi ngồi trước máy tính, lặng lẽ nhìn anh loạng choạng thay giày rồi bước vào phòng tắm.
Ngày trước, mỗi lần thấy anh uống say trở về, tôi luôn xót xa: vội pha nước mật ong, chuẩn bị nước ấm, dọn sẵn bồn tắm, dìu anh đi rửa ráy.