10
Hôm ký hợp đồng lại chẳng phải ngày đẹp trời, bên ngoài mưa lớn như trút.
Mùa mưa dầm ở A thị đã kéo dài một thời gian, nhưng hôm nay mưa đặc biệt to, ẩm ướt bám chặt cả trong không khí.
Tôi nhớ lại ngày mới đến A thị, từng không quen với kiểu thời tiết này.
Khi ấy Chu Duệ nói, tôi vì anh mà ở lại nơi đất khách, cách nhà cả ngàn cây số, anh sẽ yêu tôi cả đời.
Nếu phụ bạc, thì trời tru đất diệt, chết không toàn thây.
Nhớ lại quá khứ, tôi thoáng thất thần.
Đến khi có thông báo cập nhật mới trên mạng xã hội, tôi mới hoàn hồn.
Bức ảnh mới nhất của Hứa Ân là chụp trong xe Chu Duệ, từ cảnh vật ngoài cửa sổ có thể thấy họ đang trên đường lên núi Phụng Quan.
Dòng chữ kèm theo:
【Con mụ mặt vàng kia vẫn bị che mắt. Tôi đang cùng bạn trai đến nơi hai người từng định tình, cái gì cô ta thích thì tôi cũng sẽ đoạt.
Biết có người trong bình luận sốt ruột lắm, nhưng không còn cách nào, ai bảo tôi sinh ra đã tốt số. Nhìn xem, siêu xe, căn hộ cao cấp, chẳng phải là cả đời của một số người sao?】
Dự báo thời tiết nói mưa sẽ tạnh vào tối nay.
Rõ ràng Chu Duệ và Hứa Ân tính ở lại khách sạn trên núi, sáng hôm sau ngắm bình minh.
Nghe giọng trong phần mềm giám sát, tôi chậm rãi mở điện thoại, gửi toàn bộ ảnh đã lưu trong bình luận cho Chu Duệ.
Anh ta bị tin nhắn dồn dập làm phiền, không trả lời nổi, tôi lại chuyển sang gọi điện.
Khi điện thoại được kết nối, tôi bắt đầu chất vấn:
“Trong hai năm qua, tôi đã làm gì có lỗi với anh? Tại sao lại bao nuôi hồ ly tinh bên ngoài?”
Giọng Chu Duệ lộ vẻ khó chịu:
“Cô đừng nói khó nghe như thế được không?”
Tôi không nhường nhịn, gào lên:
“Khó nghe à? Nếu không nhờ tôi, công ty anh có ngày hôm nay sao? Có tiền rồi thì chê bai tôi? Anh đúng là loại đỉa hút máu!
Không lạ gì hồi đại học anh bị cả phòng cô lập. Nếu sớm biết anh là loại người này, dù chết tôi cũng chẳng thèm thương hại anh!”
Giờ phút này, tôi chẳng quan tâm mình nói những gì.
Tôi là một người vợ vừa phát hiện chồng ngoại tình, sụp đổ và phát điên.
Chu Duệ nghiến răng:
“Lâm Vũ Sương, cô điên rồi sao?”
Tôi hét đến khàn giọng:
“Điên? Anh mới là sao chổi, nói tôi mặt vàng, nhưng chính anh mới là kẻ khắc người.
Loại vong ân bội nghĩa như anh, năm đó mẹ anh cũng bị anh khắc chết rồi!”
Trong điện thoại, tiếng gầm rú của động cơ càng lúc càng lớn.
Tiếng Hứa Ân hoảng sợ vang lên, khuyên anh ta lái chậm lại.
Nhưng sau bảy năm bên nhau, năm năm hôn nhân, tôi thừa biết điều gì khiến Chu Duệ mất khống chế.
Giây tiếp theo, là tiếng hét thất thanh, kế đó là tiếng va chạm khủng khiếp và vụ nổ chói tai.
Tôi ngồi lặng rất lâu, rồi bình thản gác máy, chậm rãi lau đi giọt nước mắt.
Như thể kẻ vừa điên cuồng gào khóc trong điện thoại không phải là tôi.
Sau cùng, trong căn phòng khách trống trải, tôi bật cười.
11
Khi cảnh sát gọi đến, tôi đang ở đồn chuẩn bị báo án.
Tôi nói với họ rằng vừa rồi đang nói chuyện thì nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng lạ, sợ xảy ra chuyện.
Cảnh sát báo tin: Chu Duệ đã gặp tai nạn xe.
Trời mưa, đường núi trơn, khi lái qua khúc cua nguy hiểm thường xảy ra tai nạn, xe anh ta lao thẳng xuống vực.
Người ngồi ghế lái tử vong ngay tại chỗ, thi thể cháy xém hơn nửa.
Người phụ nữ ngồi ghế phụ trọng thương, bỏng nặng, hiện nguy kịch.
Nghe xong, chân tôi mềm nhũn, ngã quỵ xuống.
Tôi phối hợp với cảnh sát, khai báo tất cả những gì mình biết.
Sau khi bộ phận kỹ thuật kiểm tra, xác định xe không bị tác động bên ngoài, vụ việc được kết luận là tai nạn ngoài ý muốn.
Tôi hỏi liệu mình có thể lo hậu sự cho chồng hay chưa.
Khi được cho phép, tôi lập tức hỏa táng, chỉ còn một hộp tro tàn.
Hứa Ân thì không may mắn như Chu Duệ.
Cô ta sống sót nhưng bị thương nặng, buộc phải cắt bỏ một chân.
Tôi chẳng buồn quan tâm.
Tro cốt Chu Duệ, tôi đem rải xuống cống nước hôi thối, còn đưa vào nghĩa trang chỉ là một hộp sữa bột.
Về đến nhà, tôi hóa thân thành người vợ đau khổ.
Vẫn gắng gượng giữ vững tinh thần, nắm chặt quyền kiểm soát công ty.
Dù sao đây cũng là tài sản chung, Chu Duệ chết rồi thì tôi tự nhiên làm chủ.