Khi ánh sáng ban mai rạng ngời khắp gian phòng, hơi thở của Triệu Thanh Hà mới dần trở nên ổn định. Hắn nằm trên đống rơm, tay che mắt, khẽ hỏi ta:
"Vì sao lại nhận loại việc này?"
"Loại việc này" mà hắn nhắc đến chính là làm lưu hậu cho tử tù. Có những nam nhân chưa kịp thành gia lập thất, chưa kịp sinh con, đã vướng vào trọng tội chịu án tử. Gia đình nào còn chút của cải thì sẽ nghĩ cách đưa một nữ nhân vào nhà lao, thử qua vài đêm. Nếu đứa trẻ được sinh ra, đó chính là sự phù hộ của trời cao.
Hầu hết nam nhân đều cảm thấy vui vẻ vì trước khi chết còn được hưởng lạc, nhưng Triệu Thanh Hà thì khác. Hắn là người mà kinh thành tán tụng, gọi là Trúc Trung Quân Tử – bậc chính nhân quân tử thanh cao, phẩm hạnh như trúc, trong ngoài như một.
Vậy nên, khi ta vào buồng giam đêm qua, dù Triệu phủ đã hạ dược hắn, hắn vẫn cắn răng dùng mười đầu ngón tay cào xước đến rỉ máu để giữ cho đầu óc tỉnh táo. Lời đầu tiên hắn nói với ta là:
"Cô nương, kẻ sắp chết này chỉ mong ra đi mà tâm không vướng bận, không muốn làm bẩn chính mình, cũng không muốn làm bẩn cô nương. Xin đừng lại gần."
Ta đứng đó, bàng hoàng nhìn hắn, vừa kính phục, vừa chua xót. Một người như hắn, vậy mà lại phải chết.
Nhưng ta vẫn lao đến, tay run rẩy cởi áo, vừa cầu xin vừa nghẹn ngào:
"Công tử cứ xem như giúp ta làm việc thiện, để ta kiếm được số bạc này, được không?"
Mụ quản gia của Triệu phủ nói loại dược kia tên là "Xuân Tỉnh". Mùa xuân, vạn vật sinh sôi, dù là quân tử trầm ổn nhất cũng sẽ hóa thành dã thú, không cách nào tự kiềm chế.
Khi tỉnh lại, đống rơm sạch sẽ hôm qua đã trở nên lầy lội.
Ta biết hắn chán ghét việc ta làm bẩn nơi này, chỉ có thể thu mình vào một góc, khẽ đáp lời:
"Nhà ta cần tiền. Ta không thể kiếm được ngần ấy bạc."
Hắn không nói thêm lời nào. Ta cũng không dám thở mạnh, chỉ len lén đưa mắt ngắm nhìn hắn.
Hắn thật sự rất đẹp. Dáng người thẳng tắp, đường nét gương mặt tựa như được đẽo gọt từ dao sắc, đôi môi mỏng manh nhưng khi chạm vào lại mềm mại lạ thường, khắp người tỏa ra mùi hương thanh khiết như sương sớm.
Chỉ có những người như hắn mới dám liều mình vì những nông dân xa lạ không hề quen biết.
Nghe nói, ca ca của quý phi chiếm ruộng đất ở thôn quê, khiến mấy chục hộ gia đình lâm vào cảnh khốn cùng. Một triều đình to lớn như vậy, chẳng ai dám can thiệp, chỉ có hắn đứng ra vạch tội.
Nhưng vạch tội thì được gì? Hoàng thượng vì mỹ nhân mà không ngần ngại hạ lệnh chém đầu, dù hắn có là công tử của Quốc công phủ.
Ta cúi đầu, lặng lẽ cầu nguyện:
"Bồ Tát ơi, nếu người thật sự là thần tiên từ bi, xin hãy để người như hắn được sống tiếp."