16.
Cứ thế, tháng ngày vui vẻ qua đi trong chớp mắt, hai tháng thoáng cái đã trôi qua.
Một hôm, đến giờ cơm chiều, nha hoàn tới bẩm báo:“Hứa Thất lang đã hồi phủ, hiện đang ở chính viện cùng phu nhân đợi thiếu phu nhân qua dùng bữa.”
Nghe vậy, trong lòng ta bỗng dâng lên một cơn tức ngực mơ hồ. Ta quay về phòng súc miệng, chỉnh lại trang phục, rồi mới thong thả bước đến chính phòng.
Vừa đến cửa, chợt nghe thấy mẫu thân chàng đang nói chuyện bên trong.
“Con giờ cũng đã có thê tử, về sau đừng lại nhắc gì đến chuyện cầu tiên hỏi đạo nữa! Yên ổn mà cho ta sinh một đứa cháu, đó mới là việc đứng đắn!”
Hứa Thất lang vẫn lặng im không đáp.
Hứa phu nhân lại trách:“Thành thân lâu như thế, con còn chưa nghĩ thông ra được sao?”
Chàng vẫn không chút phản ứng.
Trái tim ta khẽ run lên.
Quả nhiên... chàng vẫn luôn lặng lẽ giữ vững ý định ban đầu.
Cũng phải thôi, chúng ta vốn đã sớm nói rõ ngay từ đầu.
Nghĩ đến đây, ta thu lại cảm xúc, tỏ ra như không biết gì, cất bước đi vào trong như thường.
Vừa thấy ta tới, Hứa phu nhân liền dừng lời, dịu giọng nói:“Đến rồi à, mau ngồi xuống đi.”
Hứa Thất lang tựa hồ không dám nhìn vào mắt ta, chỉ lặng lẽ gắp một miếng thịt giò ta yêu thích, đặt vào chén ta.
Đó vốn là món ta rất thích.Nhưng hôm nay, nhìn miếng giò óng ánh mỡ ấy… ta lại đột nhiên thấy ngạt thở, buột miệng nôn ra một ngụm.
17.
Thấy ta buồn nôn, ban đầu Hứa phu nhân còn lo lắng, nhưng ngay sau đó sắc mặt liền rạng rỡ hẳn lên.
“Mau, mau đi mời đại phu!”
Chẳng bao lâu sau, đại phu từ Đồng Xuân Đường tới, trước tiên kính cẩn bắt mạch cho ta, sau đó mới lộ ra vẻ mừng rỡ:
“Chúc mừng phu nhân, chúc mừng thiếu gia—thiếu phu nhân đã có hỉ rồi.”
Hứa phu nhân vui đến mức không khép nổi miệng:“Có thai nhanh vậy sao! Tốt quá, tốt quá rồi! Lưu Tiên, con đúng là đứa có phúc! A Di Đà Phật, tạ ơn Bồ Tát phù hộ!”
Đại phu dặn dò:“Thời gian còn sớm, xin thiếu phu nhân nên tĩnh dưỡng, tránh mệt nhọc.”
Hứa Thất lang cũng lộ vẻ mừng rỡ, nhưng trong ánh mắt lại pha lẫn một tia phức tạp không rõ ràng.
Hứa phu nhân hỏi han đủ điều, lại quay sang dặn dò con trai:
“Thê tử con có thai rồi, tuyệt đối không được khiến nó mệt mỏi! Không được, ngươi dọn qua thư phòng ngủ đi!”
Hứa Thất lang: “…”
Chàng còn chưa kịp trả lời, Hứa phu nhân đã hạ lệnh sai người mang chăn gối của chàng sang thư phòng.
Đêm đến, ta nằm một mình trong phòng, đột nhiên cảm thấy trống trải.
Trước đây, chẳng phải ta vẫn luôn mong có một căn phòng của riêng mình sao?
Nhưng lúc này, khi thật sự chỉ còn lại mình ta… vì sao căn phòng này lại trở nên vắng lạnh đến thế?
Nghe tin ta mang thai, mẫu thân liền dẫn theo Tứ muội và Ngũ muội đến thăm.
Đây là lần đầu các nàng tới Hứa phủ.
Tứ muội và Ngũ muội là một đôi song sinh, tuổi còn nhỏ, thấy gì cũng lạ, cứ hết sờ cái này lại nghía cái kia, mắt tròn xoe đầy tò mò.
“Tam tỷ, phòng của tỷ đẹp thật đấy!”
“Ừm ừm, đúng là phủ Tể tướng có khác!”
Mẫu thân nhìn ta, ánh mắt đầy mãn nguyện:“Không hổ là nữ nhi của ta—bụng cũng thật có chí khí!”
Thấy ta ăn mặc đủ đầy, dùng thứ gì cũng tinh xảo sang quý, cuối cùng bà cũng yên lòng, cười nói:“Chờ khi sinh con xong, con rể chắc chắn sẽ thu lại tâm trí, một lòng một dạ sống yên ổn với con.”
Ta nhìn vào ánh mắt tràn đầy kỳ vọng của mẫu thân, trong lòng chợt nghẹn lại, nhất thời chẳng biết nên nói gì mới phải.
Nhưng... ta và Hứa Thất lang đã nói rõ ngay từ đầu—chờ sau khi sinh hài tử, ta sẽ để chàng rời đi.
Mà bây giờ—ngày ấy đã có thể bắt đầu đếm ngược rồi.
18.
Vì thai còn non tháng, Hứa phu nhân dặn ta đừng ra ngoài đi lại nhiều, nên ở trong phòng nghỉ ngơi cho tốt.
Không còn cách nào khác, ta đành đến thư phòng của Hứa Thất lang, định tìm thêm vài quyển sách để giết thời gian.
Trong lúc với tay lấy một cuốn sách ở tầng trên cùng của giá, ta vô tình làm rơi một cuộn tranh.
Cuộn tranh ấy lớp ngoài đã hơi sờn, có thể thấy rõ dấu vết thường xuyên được người khác vuốt ve.
Lòng ta khẽ động, liền mở bức tranh ra xem.
Chỉ thấy bên trong là hình một thiếu nữ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi.
Nàng vận váy lụa màu khói hồng, đầu cài trâm ngọc trai, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, kiều diễm vô song.
Góc phải bên dưới bức họa có mấy hàng chữ—nét bút rõ ràng là của Hứa Thất lang:
「遺像懸素壁,清風滿故廬。音容雖已渺,德澤在詩書。」
(Di ảnh treo tường trắng, gió mát khắp quê xưa.Hình dung tuy đã khuất, ân nghĩa còn trong thơ.)