10.
Tranh đấu giữa công chúa và thái tử mỗi ngày càng thêm gay gắt.
Nhờ danh sách trong tay, thái tử dễ dàng khống chế được những người thuộc cánh của công chúa, vì không chỉ có tên tuổi, mà cả nhược điểm của từng người cũng được ghi rõ ràng.
Ta và ca ca đã không nhìn lầm người. Thái tử, dù nắm rõ thế lực của công chúa, vẫn không vội ra tay, mà kiên nhẫn từng bước một bào mòn cánh tay đắc lực của nàng.
Hai bên đấu trí suốt một năm trời, ta vẫn đứng ngoài quan sát, không vội tham gia.
Oanh Oanh tiếp tục quản lý kỹ viện của mình, còn ta vẫn bán đậu phụ như mọi ngày.
Ngày nọ, khi bán xong miếng đậu phụ cuối cùng, ta đang dọn quầy thì bất ngờ bị một nhóm người bao vây.
Ngẩng đầu lên, ta thấy công chúa Lăng Dương từ một cỗ xe ngựa xa hoa bước xuống.
Ta cúi đầu, quỳ gối thật thấp trước nàng, tỏ vẻ cung kính.
Ánh mắt khinh thường của công chúa lướt qua người ta. Nàng cười nhạt, rồi ra lệnh:
"Mang lại đây!"
Một mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi, ngay sau đó, một thân hình nặng nề bị ném xuống đất, ngay bên cạnh ta.
Ta liếc mắt nhìn qua, thấy Lưu Diễn Quân nằm đó, hai chân bị đánh gãy, lưỡi bị cắt, trông như một con chó chết.
Gặp ta, đôi mắt hắn tràn ngập nước mắt, chỉ có thể ú ớ rên rỉ, phát ra những âm thanh đứt đoạn.
"Thứ đồ bỏ đi này, bản công chúa không cần nữa."
"Ngươi chẳng phải luôn để tâm đến hắn sao? Hôm nay, bản công chúa ban hắn lại cho ngươi. Ngươi có hài lòng không?"
Nàng từ từ tiến lại gần, dùng mũi chân nâng cằm ta lên, buộc ta phải ngẩng mặt đối diện với nàng.
Ta giả vờ hoảng hốt, chỉ dám liếc nhìn thoáng qua, rồi vội cúi đầu, giọng run rẩy:
"Dân… dân phụ không dám."
Trong lòng ta, niềm hân hoan đang trào dâng mãnh liệt.
Kẻ bội bạc lòng lang dạ sói này, cuối cùng cũng nhận được quả báo thích đáng.
"Biết là ngươi không dám."
Lăng Dương công chúa dường như rất hài lòng với dáng vẻ sợ sệt của ta, nâng cao giọng:
"Trên đời này, không ai được phép cướp đồ của bản công chúa."
"Dù chỉ là một con chó, cũng phải đợi đến khi bản công chúa chán ngấy, không cần nữa, mới tới lượt các ngươi!"
Nói xong, nàng nhấc chân, giẫm mạnh lên mu bàn tay Lưu Diễn Quân, cúi người thấp giọng nói:
"Ngươi bỏ qua mỹ nhân như bản công chúa, lại đi dây dưa với đám hạ tiện kia. Giờ bản công chúa ban ngươi cho người đàn bà thô lỗ này, ngươi có vừa lòng không?"
11.
Lưu Diễn Quân vẫn tiếp tục rên rỉ, nhưng chẳng thể nói thành lời.
Ngay cả đôi tay từng viết nên những nét chữ như rồng bay phượng múa, giờ đây cũng lở loét, sưng đỏ đến khó coi.
"Xem kìa, ngay cả nói cũng không thốt nên lời, vui mừng đến thế sao?"
Công chúa Lăng Dương quay sang ta, nụ cười lạnh nhạt:
"Vân Nương, bản công chúa nói cho ngươi một bí mật nhé. Tên cẩu tặc này, sau khi làm phò mã, còn từng muốn bản công chúa tìm người giết ngươi để bịt miệng."
"Giờ bản công chúa đem thứ thuộc về ngươi trả lại cho ngươi, ngươi phải chăm sóc hắn cho tốt đấy."
Ta thừa biết Lưu Diễn Quân độc ác đến mức nào, cũng hiểu rõ dụng ý trong lời nói của công chúa.
Dẫu niềm vui trong lòng dâng trào đến run rẩy, ta vẫn làm ra vẻ nhu mì, kính cẩn thưa:
"Dân phụ xin tuân lệnh công chúa."
Ánh mắt Lưu Diễn Quân đầy sợ hãi, nhưng công chúa đã bước lên xe ngựa, nhàn nhã rời đi.
Ta vẫn quỳ yên trên đất, chỉ đến khi xe ngựa khuất xa, mới giả bộ yếu đuối đỡ hắn đứng dậy, đưa về nhà.
Khi ta thay bộ áo vải thô, rửa sạch lớp hóa trang trên mặt, để lộ dung nhan thực sự, ánh mắt Lưu Diễn Quân chợt sáng lên vẻ kinh ngạc.
Hắn nhìn ta chằm chằm rất lâu, quên cả rên rỉ.