05
Lục Hành Chu mê mái tóc dài đen thẳng, nên nhiều năm qua Giang Vãn Thu vẫn luôn giữ kiểu tóc ấy.
Việc đầu tiên tôi làm sau khi xuất viện chính là đến tiệm làm tóc, uốn một kiểu xoăn sóng lớn giống hệt “nữ hoàng biển” trong phim.
Những ngày tôi nằm viện, An An bị gửi sang cho mẹ Lục Hành Chu trông.
Bây giờ tôi đã xuất viện, tất nhiên phải đón con về.
Vừa thấy tôi, bà ta lập tức cau mày:
“Lòe loẹt, chẳng ra thể thống gì!”
Mẹ Lục vốn chê bai xuất thân của Giang Vãn Thu, chưa bao giờ vừa mắt cô.
Năm đó Lục gia phá sản, cha Lục Hành Chu nhảy lầu tự vẫn.
Bà ta chịu không nổi cú sốc, bệnh nặng phải nằm viện.
Còn Lục Hành Chu thì trốn tránh hiện thực bằng rượu, ngày nào cũng say khướt.
Khi ấy, Giang Vãn Thu lo liệu tang lễ cho cha anh, gánh vác việc chăm sóc mẹ anh.
Bà ta vốn sống trong nhung lụa, dù sa sút cũng vẫn giữ thói “phu nhân quyền quý”:
Nước trái cây phải là loại ép tươi, hoa quả phải gọt sẵn và cắt miếng.
Giang Vãn Thu như bảo mẫu 24/7, chăm sóc bà ta đến gầy sút mấy ký.
Nhưng đổi lại, cô chưa từng nhận được sắc mặt tốt đẹp nào.
Có lần bệnh nhân cùng phòng hỏi bà:
“Ngày nào cũng đến thăm, cô gái ấy là bạn gái con trai chị à? Chăm quá!”
Bà ta chống cằm, lấy tăm chọc vào miếng táo:
“Đó là hộ lý con trai tôi thuê.”
Sau này, khi cô kết hôn với Lục Hành Chu, bà ta vẫn soi mói đủ điều.
Tóm lại, chỉ có một câu: Giang Vãn Thu không xứng với con trai bà.
Bệnh trầm cảm của Giang Vãn Thu cũng có phần “công lao” của bà ta.
Vì yêu Lục Hành Chu, cô nhẫn nhịn chịu đựng mọi sự khắc nghiệt.
Nhưng tôi thì khác — tôi không chiều nổi bà.
“Tôi trẻ, tôi đẹp, ăn mặc lộng lẫy có người ngắm. Chẳng lẽ phải đợi đến lúc già nua xấu xí như bà, rồi mới trang điểm cho ma xem à?”
Bà ta không ngờ tôi dám mỉa mai, gương mặt trang điểm nhẹ lập tức méo mó:
“Không cha không mẹ đúng là vô giáo dục, dám cãi cả bề trên!”
Bà ta từng là mỹ nhân, chỉ tiếc nhan sắc đã tàn, vẻ đẹp xưa hóa thành khuôn mặt nhăn nhó khó coi.
Biểu cảm vừa nhăn lại, phấn nền liền lộ rõ trong từng nếp nhăn — y như một bức mặt nạ quái dị.
Tôi nhàn nhạt cười:
“Tôi cho ăn mày tiền còn được lời khen. Thế mà bao năm nay tôi hết lòng với bà, bà vẫn coi tôi là kẻ thù. Đủ thấy ‘giáo dưỡng’ và ‘tư cách’ cũng chỉ mạnh với kẻ yếu thôi.”
Bà ta tức đến ngực phập phồng, chỉ tay vào tôi:
“Mày… mày… Sao con tao lại cưới thứ như mày!”
“Tốt nhất là nên vui mừng đi!” – tôi ung dung nhìn bà – “Dù sao tôi cũng là ân nhân cứu mạng của hai mẹ con nhà bà. Nếu năm đó tôi không ra tay giúp, giờ e là người ‘không cha không mẹ’ kia đã có phần của con trai bà rồi!”
Nói xong, tôi mặc kệ gương mặt tái xanh của bà, thẳng bước lên cầu thang xoắn.
An An đang ngủ trưa trong căn phòng nhỏ trên tầng hai.
Tôi nhẹ nhàng bế con xuống.
Mẹ Lục chặn ở cửa:
“Cô không được đưa An An đi!”
Tôi lạnh giọng:
“Tôi là mẹ của An An. Bà không có quyền cản.”
Bà hừ lạnh:
“Theo cô thì An An học được gì tốt? Con cháu Lục gia không thể để cô làm hỏng!”
An An khẽ ư ử, cựa mình trên vai tôi.
Tôi vỗ nhẹ lưng con, trầm giọng nói:
“Nếu bà nghe không hiểu tiếng người, thì tôi cũng biết chút võ.”
Bà ta sững lại:
“Cô dám động thủ với tôi sao?”
Tôi nhướng mày:
“Muốn thử không?”
Bà hoảng, run rẩy rút điện thoại:
“Tôi không quản nổi cô nữa, để tôi gọi A Chu ly hôn với cô ngay!”
Tôi ôm An An, thản nhiên bước ngang qua bà, rời đi.
06
An An vừa tỉnh dậy, nhìn thấy tôi thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Con bé như một cái “đuôi nhỏ”, bám sát tôi từng bước.
“Mẹ đẹp quá, giống công chúa nàng tiên cá!”
Tôi bật cười, hôn lên má con, dỗ dành chơi một lúc rồi buộc tạp dề, bắt tay chuẩn bị bữa tối.
An An ngoan ngoãn, không quấy, kéo một cái ghế nhỏ ngồi ngay cửa bếp, chống cằm nhìn tôi.
Tôi lấy làm lạ:
“An An sao cứ nhìn mẹ mãi thế?”
“An An sợ chỉ cần chớp mắt, mẹ lại biến mất, mấy hôm liền không thấy mẹ.”
Từ khi chào đời tới giờ, con bé chưa từng xa mẹ lâu đến vậy.
Trong nguyên tác, sau khi tận mắt chứng kiến thi thể của Giang Vãn Thu, An An còn đổ bệnh nặng một trận.
Tôi ôm chặt thân hình nhỏ bé ấy, dịu dàng nói:
“Mẹ hứa, từ nay mỗi ngày sẽ ở bên An An.”
Lúc này, gương mặt bé con mới chuyển từ buồn sang vui.
Ăn cơm xong, An An ngồi chơi đồ chơi trong phòng khách, tôi thì rửa bát trong bếp.
Lục Hành Chu trở về, thấy An An mải mê với thế giới đồ chơi, liền rẽ vào bếp.
Nhìn thấy mái tóc xoăn đỏ rực của tôi, anh khựng lại:
“Giang Vãn Thu?”
Tôi chẳng buồn quay đầu: