11
Những ngày chờ được thừa kế tài sản của Lục Hành Chu quả thật vô cùng thoải mái, nhất là khi thẻ ngân hàng của tôi vẫn còn đầy tiền tiêu mãi không hết.
Tôi đặt lịch làm trọn gói chăm sóc toàn thân, vừa xong bước ra thì chạm mặt một người.
“Lục phu nhân?”
Một người phụ nữ có dáng vẻ “bạch liên hoa” mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi:
“Đúng là chị rồi! Suýt nữa tôi không nhận ra đấy!”
Ánh mắt cô ta đảo từ đầu đến chân tôi, khó mà che được vẻ ghen tỵ.
Ngay sau đó, cô ta đảo mắt một vòng, khinh miệt nói:
“Có ăn diện thế nào cũng vô ích, trái tim Lục tổng chưa bao giờ thuộc về chị.”
Tôi mỉm cười:
“Tôi còn tưởng ai, hóa ra là ‘tiểu ngũ’ của chồng tôi.”
Người này từng là một trong những tình nhân của Lục Hành Chu, lại có thời gian rất được anh ta sủng ái.
Được chiều đến mức không biết trời cao đất dày, còn dám ngang nhiên tới cửa khiêu khích, bảo Giang Vãn Thu phải nhường vị trí cho mình.
Sau này khi anh ta có người mới, dần lạnh nhạt cô ta, thì cô ta mới chịu lặn mất tăm.
Không ngờ hôm nay lại trùng hợp chạm mặt.
Tôi nói không to, vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
Trong thẩm mỹ viện người ra kẻ vào tấp nập, lập tức có không ít ánh mắt nhìn sang.
Cô ta đỏ bừng mặt:
“Chị nói bậy gì vậy! Cái gì mà ‘tiểu ngũ’!”
Tôi nhìn cô ta đầy thương hại:
“Đến cả ‘tiểu tam’ cũng không với tới, làm tình nhân mà còn thua kém người ta — tiểu ngũ, tôi thật sự thấy tội nghiệp cho cô.”
Tiếng cười khúc khích vang lên từ những người xung quanh.
Giữa ánh nhìn tức tối như muốn giết người của cô ta, tôi ung dung đeo kính râm, rời đi.
Bên cạnh thẩm mỹ viện là một quán cà phê mới mở, yên tĩnh dễ chịu.
Tôi chọn chỗ cạnh cửa sổ, gọi một phần trà chiều.
Vài chàng trai trẻ trông như sinh viên đại học vừa cười vừa đẩy nhau đi ngang qua, một cậu mặc áo thun trắng và quần jean bị bạn bè đẩy ra đứng trước mặt tôi.
Cậu hơi đỏ mặt:
“Chị ơi… em có thể mời chị một ly cà phê được không?”
Tuổi trẻ quả là đáng yêu, chỉ cần nhìn một cái cũng khiến người ta thấy dễ chịu.
Tôi cong môi cười:
“Gọi cả nhóm bạn em qua đây đi, chị mời mọi người trà chiều.”
…
Khi tôi và An An về đến nhà, bác Trương đã nấu xong bữa tối.
Lục Hành Chu ngồi ở bàn ăn, mặt đen như mây giông, chẳng khác nào ôn thần.
Tôi không buồn bận tâm xem anh lại khó chịu vì chuyện gì.
Bác Trương làm món cá kho tàu ngon nhất của mình — An An rất thích.
Con còn nhỏ, chưa biết gỡ xương, tôi sợ con bị mắc nên tập trung gỡ cá cho con.
Bất chợt nghe tiếng ho sặc sụa, tôi ngẩng lên thì thấy Lục Hành Chu đang ôm miệng, mặt đỏ bừng vì ho.
An An thích ăn cá là do di truyền từ anh ta, nhưng anh cũng chẳng biết gỡ xương.
Trước đây, mỗi khi anh ăn cá đều là Giang Vãn Thu giúp gỡ.
Tôi chỉ liếc qua một cái rồi cúi xuống tiếp tục việc của mình.
Lục Hành Chu đập mạnh đũa xuống bàn, không nói một lời, đứng dậy lên lầu.
12
An An ngủ rồi, Lục Hành Chu đứng chờ ngoài cửa:
“Anh có chuyện muốn nói với em.”
Tôi lướt qua anh, đi thẳng về phòng khách:
“Giữa tôi và anh chẳng có gì để nói.”
“Còn với thằng tiểu bạch kiểm đó thì có à?”
Anh giơ điện thoại ra trước mặt tôi — một tấm ảnh hiện rõ.
Ảnh chụp lén, tôi và một chàng trai trẻ đối diện nhau mỉm cười, nụ cười rạng rỡ.
Lục Hành Chu nghiến răng, sắc mặt u ám như sắp có giông: