1.
Phòng khách không bật đèn trần, chỉ có một cây đèn đứng ánh vàng mờ dịu phủ lên một góc sofa.
Ánh sáng từ màn hình TV lúc sáng lúc tối phản chiếu lên mặt tôi, lạnh lẽo như nước.
Trên màn hình, Giang Thần ngồi trên chiếc ghế đơn đắt đỏ,
vest thẳng thớm, đến cả khuy tay áo cũng phản chiếu ánh đèn trường quay một cách chuẩn chỉnh – như được tính toán kỹ lưỡng.
Anh ta là chồng cũ của tôi – người đàn ông năm xưa dùng đúng 200 tệ để kết thúc cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Còn bây giờ, anh ta là người đứng đầu tập đoàn Giang thị,
tài sản nghìn tỷ, là gương mặt được các kênh tài chính săn đón nhiều nhất.
Nữ MC dùng chất giọng gần như sùng bái để đặt câu hỏi:
“Giang tổng, ngài đã dùng mười năm để gây dựng nên cả một đế chế thương nghiệp. Nhìn lại chặng đường ấy, điều gì khiến ngài cảm thấy tiếc nuối nhất?”
Giang Thần cụp mắt xuống, hàng mi dài in bóng dưới mắt,
khuôn mặt tuấn tú đến mức không thể bắt bẻ,
đúng lúc lại lộ ra chút mệt mỏi xen lẫn cô đơn – một kiểu “u sầu có kỹ thuật” mà camera rất ưa chuộng.
“Công việc đã chiếm trọn cả cuộc đời tôi.”
Giọng anh ta vọng ra từ dàn loa, trầm thấp, khàn nhẹ, từng chữ như tẩm nam châm khiến fan girl tan chảy.
“Tôi dốc hết thời gian cho Giang thị, lại vô tình bỏ rơi gia đình.
Phấn đấu nửa đời, thứ duy nhất tôi không có… là một mái nhà trọn vẹn.
Điều tiếc nuối lớn nhất chắc là... không có con cái.”
Nói dứt câu, anh ta nhìn vào ống kính, khẽ nhếch môi cười – một nụ cười cay đắng đúng thời điểm.
Ngay lập tức, bình luận nổ tung dưới video livestream:
「Hu hu hu, anh ấy khổ quá đi mất! Muốn ôm anh một cái thật chặt!」
「Phấn đấu đến cùng vẫn là cô độc, tôi khóc òa luôn rồi đó!」
「Trời ơi, gen đẹp thế này mà không ai thừa kế thì đúng là tổn thất của nhân loại!」
「Giàu có cũng cô đơn, tiền không mua được tình thân, thương anh Giang quá trời luôn!」
Thương à?
Tôi tắt video, căn phòng khách lập tức chìm vào bóng tối.
Chỉ còn ánh đèn neon từ ngoài cửa sổ len vào, lặng lẽ khắc họa những đường nét mơ hồ trên gương mặt tôi.
Bên cạnh vang lên tiếng thở đều đều.
Tôi cúi đầu nhìn hai cái đầu nhỏ đang ngủ sát cạnh mình.
Con trai – Tô Mục – ngủ rất say.
Lông mày bé con khẽ nhíu lại, như đang mơ thấy điều gì nghiêm túc lắm.
Còn con gái – Tô Niệm – thì mím mím môi, khuôn mặt đỏ ửng, trong giấc ngủ vẫn mang nụ cười ngọt ngào.
Từng đường nét của chúng – mắt mày, sống mũi, đôi môi – tất cả đều như được sao chép từ gương mặt Giang Thần,
chỉ là thêm chút non nớt của trẻ con, mềm mại và thuần khiết hơn.
Ký ức năm đó như vỡ đê tràn về – cái đêm mưa tầm tã mười năm trước.
Giang Thần thẳng tay quăng hai tờ 200 tệ đỏ chói vào mặt tôi.
Ánh mắt anh ta lúc ấy là sự khinh bỉ và chán ghét chưa từng thấy.
“Cút đi, Tô Tình.
Cầm lấy 200 tệ này, biến khỏi thế giới của tôi mãi mãi.”
“Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Bẩn thỉu.”
Tôi sẽ không bao giờ quên từ “bẩn thỉu” đó.
Nó như một cây sắt nung đỏ, thẳng tay khắc lên tim tôi một vết sẹo vĩnh viễn.
Sau đó là thai kỳ cô độc.
Trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông, tôi ôm lấy bồn cầu nôn thốc nôn tháo, đến mật xanh mật vàng cũng nôn ra, bên cạnh không có nổi một cốc nước ấm.
Rồi đến lúc hai đứa trẻ sốt cao lúc nửa đêm.
Tôi một mình, tay trái bế đứa này, tay phải ôm đứa kia,
chạy dọc hành lang bệnh viện vắng lặng lúc rạng sáng, vừa khóc vừa gào tên bác sĩ trong tuyệt vọng.
Những năm tháng ấy, tôi từ một bà mẹ nội trợ đến nắp chai nước còn vặn không nổi,
trở thành một siêu nhân mẹ có thể vác hai bao gạo một lúc không chớp mắt.
Mười năm.
Tròn mười năm.
Từng giọt mồ hôi, từng lần nghẹn ngào, từng đêm thức trắng, từng vết rạn đau đến bật máu...
Tất cả, giờ đây, trong một câu “không có con cái” mà anh ta buông ra thản nhiên trên truyền hình,
bỗng chốc biến thành một trò hề.
Tôi giơ tay, nhẹ nhàng vuốt lên má con trai Tô Mục.
Đôi mắt kia, sống mũi kia – đích thị là bản sao của Giang Thần.
Một thứ gì đó lạnh lẽo, sắc bén, và kiên định đến tận xương tủy trỗi dậy từ tim tôi.
Rồi lan ra khắp cơ thể như gió mùa đông cuộn lên giữa đêm khuya.
Tôi mỉm cười.
Tôi lặng lẽ, trong bóng tối, khẽ kéo khóe môi.
Nụ cười ấy không mang theo một chút nhiệt độ nào.
Tôi cầm điện thoại lên, ánh sáng màn hình soi rõ gương mặt vô cảm của mình.
Trong danh bạ, tôi tìm đến cái tên được lưu là Lâm Húc, gửi đi một tin nhắn.
“Lâm Húc, anh còn nhớ ‘kế hoạch tiệc cuối năm’ tôi từng nhắc không? Đến lúc rồi.”
Gần như trả lời ngay lập tức.
“Thiệp mời, bản sao báo cáo giám định huyết thống, đầu mối truyền thông, mọi thứ đã sẵn sàng. Sura, chào mừng trở lại.”
Sura.
Đó là cái tên mới tôi tự đặt cho mình.
Tô Tình đã chết từ mười năm trước, trong đêm mưa xối xả ấy.
Người sống sót sau cùng, chỉ còn lại Sura.
2.
Chiều hôm sau, tôi hẹn gặp Lâm Húc tại một quán cà phê yên tĩnh ở trung tâm thành phố.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính sát đất rộng lớn, rơi xuống mặt bàn gỗ sáng màu, loang lổ thành từng mảng sáng tối.
Lâm Húc mặc bộ vest xám đậm được cắt may vừa vặn.
Sau cặp kính gọng vàng mảnh, ánh mắt anh vẫn sắc bén và trầm ổn như mọi khi.
Anh là đàn anh đại học của tôi.
Cũng là người duy nhất suốt mười năm qua, chứng kiến tôi bò ra khỏi bùn lầy, từng bước một đi đến ngày hôm nay.
“Trạng thái trông ổn đấy.”
Anh đẩy về phía tôi một ly latte yến mạch đúng vị tôi hay uống, giọng nói ôn hòa.
Tôi không chạm vào cà phê, chỉ đưa mắt nhìn tập tài liệu đang mở trước mặt anh.
Đó là sơ đồ chi tiết của buổi tiệc cuối năm tập đoàn Giang thị, từng khâu đều được đánh dấu bằng bút màu khác nhau, kèm ghi chú cẩn thận.
“Bài phát biểu của Giang Thần diễn ra lúc tám giờ rưỡi, kéo dài hai mươi phút.”
Ngón tay Lâm Húc dừng lại tại một vị trí trên sơ đồ.