1.
Sau một năm công tác xa nhà, tôi quyết định âm thầm quay về, định tạo một màn bất ngờ nho nhỏ cho chồng.
Đứng trước cánh cổng biệt thự quen thuộc, tôi nhập mã vân tay như mọi khi… nhưng lạ thay, thử đi thử lại cả chục lần, hệ thống vẫn liên tục báo sai.
Tôi vừa định gọi cho chồng hỏi xem có phải khóa bị lỗi, thì bất chợt phía sau vang lên một tiếng quát đầy bực dọc.
Một người phụ nữ trung niên, da ngăm, xông tới nắm chặt cổ áo tôi kéo lại:
“Ê này, ban ngày ban mặt mà cũng dám tr//ộm c//ắp à? Cô nghĩ Hy Hy còn nhỏ thì dễ dụ chắc?!”
Bà ta còn tiện tay ph//un nư//ớc b//ọt vào mặt tôi.
Tôi sững người—Hy Hy là ai?
Rõ ràng đây là căn biệt thự tôi đã mua đứng tên đàng hoàng, sổ đỏ vẫn còn nằm trong két sắt kia mà!
Người phụ nữ kia hành xử chẳng khác gì người vừa trốn viện tâ//m th//ần. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, lập đi lập lại rằng tôi mới là chủ nhà thực sự.
Nhưng tôi càng nói, bà ta lại càng hiện rõ vẻ mặt kiểu “đoán đúng rồi”:
“Hôm nay là ngày xui xẻo của cô rồi. Tôi ở ngay bên cạnh, gặp nữ chủ nhân căn nhà này không biết bao nhiêu lần!
Làm trộm cũng nên biết chọn lý do hợp lý chứ, ít nhất cũng nên bịa ra là họ hàng hay bạn bè!”
“Nữ chủ nhân”?
Đây là căn nhà tân hôn của tôi và Đổng Nhất Chu — làm gì có chuyện người lạ ra vào đến mức ai cũng quen mặt?
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì bà ta đã rút điện thoại, dọa gọi 110, mặt đầy sát khí:
“Thôi khỏi lằng nhằng. Có gì để công an xử lý!”
Tôi bắt đầu cảm thấy hoảng thật sự. Bà ta làm quá lớn chuyện, khiến đầu tôi như muốn nổ tung, chỉ muốn lập tức lấy sổ đỏ ra ném vào mặt bà ta cho xong.
Đúng lúc đó, trong nhà vang lên một tiếng động. Có lẽ vì ồn quá nên người bên trong đã thức giấc.
Cánh cửa — cái cửa mà tôi nãy giờ nhập mã không mở được — từ từ mở hé ra.
Bà hàng xóm lập tức đưa tay chỉ thẳng vào cô gái bước ra, hét lên đầy tự tin:
“Đấy! Nữ chủ nhân kìa! Còn gì để cãi nữa không?!”
Tôi theo bản năng quay đầu lại nhìn — và gần như ch//ết đứng tại chỗ.
Sau cánh cửa vừa hé là một cô gái có làn da trắng mịn, gương mặt sắc sảo với những đường nét xinh đẹp. Mái tóc xoăn nhẹ buông thả xuống bờ vai, còn trên người là bộ đồ ngủ bằng lụa — chính là món hàng tôi từng tốn cả đống tiền nhờ bạn xách tay từ nước ngoài về.
Cô ta có vẻ vừa ngủ dậy, sắc mặt còn vương nét khó chịu vì bị làm phiền. Đôi mắt quét qua người tôi từ đầu đến chân, ánh nhìn lãnh đạm pha chút chế giễu. Rồi cô ta ngáp dài một cái, thong thả lên tiếng:
“Loại như cô tôi gặp nhiều rồi. Mấy trò rẻ tiền này tưởng lừa được nhà giàu chắc? Nhìn lại mình đi!”
Cô ta giơ ngón tay được sơn đỏ rực, móng dài như móc câu, thẳng thừng chỉ vào tôi:
“Cô Triệu, tôi không quen người này. Cô ta xông vào nhà trái phép, cứ gọi công an tới xử lý là được.”
⸻
Trước đây, mỗi lần tôi tới đồn công an đều là đi cùng chồng — Đổng Nhất Chu, luật sư có tiếng — để trích hồ sơ hỗ trợ cho các vụ kiện của thân chủ.
Tôi còn từng đùa:
“Mấy vụ ly h//ôn, tranh chấp này căng quá, mong là cả đời em không phải đối mặt với mấy thể loại điên điên như vậy.”
Không ngờ, lời nói gở ấy lại ứng vào chính tôi. Tôi — bị cho là kẻ đột nhập, bị áp giải lên phường, ngay trong ngày trở về nhà mình.
Vừa nghĩ đến Đổng Nhất Chu, anh ta đã vội vã chạy vào trụ sở. Nhìn là biết vừa hấp tấp lao tới:
người đàn ông vốn luôn kỹ lưỡng, áo vest không một nếp nhăn, giờ đây cà vạt lệch, áo sơ mi xộc xệch, trán lấm tấm mồ hôi.
Tôi không khỏi thấy lòng dịu lại. Dù gì đi nữa, anh vẫn đến.
Có lẽ trong tim anh vẫn còn tôi.
Chỉ cần anh giải thích rõ vì sao có người phụ nữ lạ mặt ở trong nhà, tôi… chưa chắc đã không tha thứ.
Tôi đứng lên, cố gắng che giấu nụ cười bên khóe môi, giả vờ giận hờn bước đến gần anh.
Nhưng — điều xảy ra tiếp theo đã giáng cho tôi một cú đau không ngờ.
Đổng Nhất Chu không hề nhìn tôi lấy một cái. Ánh mắt anh chỉ chăm chăm vào người phụ nữ kia, lập tức bước tới đỡ lấy bờ vai cô ta như sợ cô ta ngã:
“Hy Hy, em có sao không? Tên xấu xa đó có làm em bị thương chỗ nào không?!”
Mỗi một từ anh nói, như từng nhát dao lạnh lẽo cắm thẳng vào tim tôi.
2.
Bị chính người đàn ông đầu ấp tay gối gọi là “kẻ xấu” — cảm giác ấy, thật sự không thể diễn tả bằng lời.
Tôi đứng lặng bên cạnh, nhìn người chồng từng thề sống chết bảo vệ mình, lúc này lại dịu dàng đến mức tan chảy trước một người phụ nữ khác.
Lục Hy Hy nước mắt lưng tròng, dáng vẻ đáng thương như thể vừa chịu oan khuất tột cùng. Vừa khóc vừa lắc đầu, trông như một con mèo nhỏ bị bắt nạt.