1.
Ôn Nhiễm ngồi trên ghế sofa.Vừa nói chuyện, cô vừa thản nhiên chuyển kênh tivi.
Trên bàn ăn là bản thỏa thuận ly hôn – không rõ từ bao giờ đã được chuẩn bị sẵn.
Tôi từ bếp bước ra.
Cô lại một lần nữa nhắc:“Thứ hai tuần sau mới làm thủ tục được, hay anh ăn cơm xong rồi về đi.”
Giọng cô rất bình thản.Như thể đang nói chuyện nhà người khác, chẳng dính dáng gì tới mình.
Tôi giả vờ không nghe thấy, tháo tạp dề đang mặc, vắt lên lưng ghế.
Trên bàn, ngoài bản thỏa thuận ly hôn ra, còn có mấy món ăn tôi tự tay vào bếp nấu – toàn là những món cô thích.
Cô không hề cảm kích.Tôi cố nén, không nổi nóng.
“Đa Nguyên chắc sắp về rồi nhỉ? Vừa hay để con nếm thử tay nghề của ba.”
“Bốn tháng rồi không gặp, không biết thằng bé có còn nhớ đến ba không…”
Tôi cố ý nhắc đến con trai.
Không có người mẹ nào lại muốn con mình lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn.Tôi vẫn luôn cảm thấy, chuyện ly hôn này là do Ôn Nhiễm quá nóng nảy.
Cô bỗng tắt tivi.Ánh mắt chuyển sang nhìn thẳng vào mặt tôi.
Trong đôi mắt ấy, không còn tình yêu – nhưng cũng chẳng có hận thù.Chỉ còn lại sự nghi hoặc lạnh lùng.
“Điện thoại reo tám trăm lần rồi đấy.”“Không lẽ phải đợi Giang Hà chạy thẳng đến tận nhà, anh mới chịu về?”
2.
Khi Ôn Nhiễm nhắc đến Giang Hà, toàn thân tôi bất giác căng cứng, không thoải mái chút nào.
Rõ ràng ngay khi vừa về nhà, tôi đã chủ động thú nhận với cô:“Anh và Giang Hà đang chia tay rồi.”
Tôi thậm chí còn không nhắc đến chuyện cô tự ý thay ổ khóa nhà.
Hôm ấy, tôi đứng trước cửa chờ cả một ngày.
Hàng xóm mới dọn đến cứ mở cửa liên tục, tò mò hỏi tôi đang tìm ai.
Tôi cố gắng kìm lại cơn khó chịu trong lòng, trấn an Ôn Nhiễm:“Không đâu.”“Anh đã quay về rồi, Ôn Nhiễm.”“Giờ anh chỉ muốn sống tử tế với em, cùng em chăm sóc cho Đa Nguyên .”
Tôi thật sự muốn quay về.
Vì vậy, khi Giang Hà gọi tới một lần nữa, tôi dứt khoát bấm tắt máy.Ngay trước mặt Ôn Nhiễm, tôi còn chặn luôn số và cả WeChat của cô ta.
Trước khi quay về, tôi đã nói rõ với Giang Hà rồi.
Tôi không còn yêu cô ta nữa.Kết thúc êm đẹp là tốt nhất.
Nhưng…
“Thật sự là hết yêu rồi sao?”“Nhưng chẳng phải lần trước chính anh là người đòi ly hôn à?”
Ôn Nhiễm hỏi.
Cô như cố ý nhắc lại từng chuyện cũ, như thể đang khiêu khích tôi, hoặc đang trút cơn giận nén lại bấy lâu nay.
Tôi mấp máy môi, nhưng không biết phải giải thích sao cho hợp lý.
Đúng vậy.Bốn tháng trước, người đề nghị ly hôn là tôi.Bốn tháng sau, người không muốn ly hôn… cũng là tôi.
Nhưng với Giang Hà – tôi thật sự… đột nhiên thấy chán.
Vậy nên, lần cãi nhau này, tôi chẳng buồn dỗ nữa.
Tôi quay đầu – và trở về nhà.
3.
Khi Đa Nguyên về đến nhà, tôi và Ôn Nhiễm vẫn đang giằng co trong sự im lặng nặng nề.
Thằng bé vừa bước vào cửa, nhìn thấy tôi thì khựng lại vài giây, lí nhí gọi:“Ba…”
Nhưng rõ ràng lúc còn ở ngoài cửa, tôi nghe nó vẫn còn háo hức gọi vang:“Mẹ ơi, con về rồi!”
Tim tôi chùng xuống.
Tôi vừa định gọi Đa Nguyên lại nói chuyện đôi câu, thì chiếc điện thoại để trên bàn trà đột ngột đổ chuông.
Ôn Nhiễm bật cười khẽ, rất nhẹ.
Cô đón lấy cặp sách của con, dịu dàng bảo:“Đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn cơm.”
Sau đó, cô nhét điện thoại vào tay tôi, đẩy nhẹ về phía ban công.
“Ra ngoài đó nghe đi. Đừng để Đa Nguyên nghe thấy. Thằng bé khá nhạy cảm.”
Từ nhỏ, Đa Nguyên vốn đã rất nhạy cảm.Cô giáo ở trường mầm non từng nói, có lẽ vì thiếu vắng sự đồng hành của cha.
Những năm qua, tôi thường xuyên công tác xa, không có mặt ở nhà.
Nghĩ đến con, tôi vẫn luôn cảm thấy mình có lỗi.Vì thế, tôi không muốn nghe cuộc gọi đó.
Nhưng Ôn Nhiễm lại nhẹ nhàng nhắc:“Con bé đó còn trẻ. Nhỡ đâu nghĩ quẩn, làm gì dại dột thì sao…”
Cô không nói hết câu.
Mà cô cũng chưa bao giờ cần phải nói hết.Cách chúng tôi sống chung – xưa nay vẫn vậy – nói một nửa là đủ.
Cho nên khi tôi đề nghị ly hôn, cô không khóc, không làm loạn.Càng không gào thét, níu kéo hay hỏi tại sao.
Cô chỉ hỏi tôi một câu:“Anh ngoại tình rồi, đúng không?”
Tối hôm đó, chúng tôi đã nói chuyện rất lâu.
Bàn về việc con sẽ ở với ai.Bàn về cách giải thích với hai bên gia đình.Cả việc phân chia tài sản cũng được nói tới.
Lúc đó tôi nghĩ, nếu Ôn Nhiễm đã đồng ý ly hôn, lẽ ra tôi phải thấy nhẹ nhõm.Nhưng cuối cùng… tôi lại bỏ chạy.
Ôn Nhiễm lý trí đến mức khiến tôi thấy không thể chấp nhận nổi.
Tôi không thể chấp nhận được việc cô dễ dàng gật đầu như vậy.Càng không thể chấp nhận việc sau này, nếu ai hỏi vì sao chúng tôi ly hôn –Cô sẽ bình tĩnh trả lời:“Vì chồng tôi ngoại tình.”