13
Ngày hôm sau, tôi ung dung nằm trên ghế sofa xem TV thì nhận được thông báo từ điện thoại: Mã số mở khóa cửa chính bị nhập sai quá nhiều lần, báo động đã kích hoạt.
Tôi chậm rãi mở ứng dụng kiểm tra camera. Đứng trước cửa nhà không ai khác chính là người sắp trở thành chồng cũ của tôi.
Anh ta đang cầm một bó hoa tươi.
Ồ, trên người còn chẳng còn mấy đồng, vậy mà vẫn ráng mua hoa.
Có vẻ anh ta vẫn nghĩ rằng tôi còn giá trị lợi dụng.
Tôi bật app biến đổi giọng nói, chọn một chất giọng trung niên và mỉa mai đáp lại:
“Có gì thì liên hệ luật sư Chu. Nhìn thấy anh là tôi muốn nôn rồi, không gặp.”
Giang Minh, với bó hoa trong tay, nhìn vào camera, chậm rãi, nồng nàn nói:
“Hạ Hạ, anh sai rồi, là anh bị quỷ ám, anh xin lỗi em.
“Em mở cửa được không? Anh muốn gặp em, muốn gặp con.
“Hạ Hạ, cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?
“Anh hứa sẽ thay đổi, yêu em thật lòng.”
Tôi chán nản ngáp một cái.
“Giang Minh, đứa bé chắc chắn là con tôi, nhưng chưa chắc đã là con anh.
“Tốt nhất anh từ bỏ đi, tôi không bao giờ gặp lại anh đâu.”
Trong video từ camera, Giang Minh tức giận ném bó hoa xuống đất.
“Lâm Hạ, đừng có không biết điều!
“Cô mang thai con tôi, bụng to thế kia, còn mặt mũi nào đòi ly hôn?
“Phụ nữ đã mang thai, sinh con xong, chẳng ai thèm cô đâu.
“Đây là cơ hội cuối cùng. Ngoan ngoãn mở cửa, theo mẹ tôi về quê, yên ổn mà sinh con ở đó.
“Đừng gây thêm phiền phức, tôi sẽ nuôi hai mẹ con cô.
“Nếu không, cô vừa phải nuôi con, lại không nhận được đồng nào tiền trợ cấp!”
Tôi ngồi thẳng dậy, kinh ngạc trước độ trơ trẽn của anh ta.
“Giang Minh, anh quên mất là bây giờ anh là kẻ thất nghiệp đúng không?
“Tôi đảm bảo rằng anh sẽ không bao giờ còn cơ hội làm trong ngành này nữa.
“Nếu anh có thể tìm được một công việc liên quan, kể cả làm vệ sinh, tôi sẽ nhận thua, được chưa?”
Giang Minh điên tiết, đá mạnh vào cửa nhà tôi rồi nhổ nước bọt.
“Con tiện nhân! Tôi nguyền rủa cô cả đời không sinh được con!”
Tôi đáp lại vô cùng tự nhiên:
“Vậy tôi nguyền rủa anh cả đời không con nối dõi.
“Nhớ kỹ nhé, là không! con! nối! dõi!”
14
Sau khi Giang Minh bỏ đi, tôi cũng dọn dẹp rồi ra ngoài.
Dù gì tôi cũng chỉ trả tiền khách sạn cho anh ta ba ngày, không thể chần chừ thêm.
Trong một quán cà phê, tôi gặp tên Trần.
Hắn trợn mắt khi nhìn thấy tôi:
“Luật sư Chu là hẹn tôi thay cô?
“Khốn kiếp, cô làm hại tôi không ít. Nếu biết trước là cô, tôi thà ở tù còn hơn.”
Tôi ra hiệu cho hắn bình tĩnh, chậm rãi nâng cốc cà phê lên nhấp một ngụm.
“Anh Trần, tôi với anh trước giờ không thù không oán.
“Kẻ thực sự nợ tiền anh, còn chơi xấu anh, là Giang Minh.”
Tên Trần, đúng là dân có kinh nghiệm, nghe vài câu đã nắm được trọng điểm.
“Cô biết Giang Minh ở đâu không?
“Tôi tìm hắn hai ngày nay rồi.
“Khốn nạn, hắn có phải trốn về quê rồi không?”
Tôi lắc đầu, đặt một mẩu giấy lên bàn trước mặt hắn.
“Tôi chỉ trả tiền phòng cho ba ngày. Sau ba ngày nữa, tôi thật sự không biết hắn ở đâu.”
Tên Trần cúi đầu nhìn mẩu giấy, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
“Hắn là chồng cô, cô lại đang mang thai.
“Cô làm gì tốt lành thế?
“Cô không có âm mưu gì sao?”
Tôi xoa xoa ngón áp út, nơi từng đeo chiếc nhẫn cưới, giờ chỉ còn lại một vệt mờ.
“Hắn đã làm gì với tôi, chẳng phải anh là người rõ nhất sao?”
Tên Trần im bặt.
Tôi tiếp lời:
“Anh Trần, anh biết không?
“Mới đây, chỉ nửa tiếng trước thôi, hắn đe dọa tôi, nguyền rủa tôi cả đời không sinh được con.
“Tôi cãi lại, nguyền rủa hắn cả đời không có con nối dõi.”
Tên Trần nhíu mày, im lặng một lát.
Không nói thêm lời nào, hắn cầm mẩu giấy, đứng dậy định rời đi.
Tôi gọi với lại.
“Anh Trần, Giang Minh nợ anh bao nhiêu?”
Hắn quay lại liếc nhìn tôi, rồi ngập ngừng trả lời:
“Mười hai triệu.”
Tôi nhẩm tính rồi gật đầu.
“Thế cắt giảm đi. Sáu triệu.
“Tôi còn muốn nhắc lại một lần nữa, vừa nãy hắn nguyền rủa tôi không sinh được con, tôi đã nguyền rủa hắn cả đời không có con nối dõi.”
“Đợi tin của anh.”
Tên Trần nhìn tôi thật lâu, rồi quay người rời đi.
15
Hôm sau, tôi đến bệnh viện thực hiện ca phẫu thuật đã hẹn.
Tự mình đi vào phòng mổ, khi được đẩy ra, tôi nằm trên giường bệnh, đưa tay chạm vào bụng giờ đã phẳng lì.
Nước mắt muốn trào ra.
Tôi đã từng mong chờ ngày đứa con này ra đời biết bao nhiêu.
Cho đến khi tôi nhận ra cha của nó là một kẻ tồi tệ.
Nó không ra đời trong tình yêu của cha mẹ, mà từng tế bào trong cơ thể nó đều chứa đầy toan tính của Giang Minh.
Thế nên tôi quyết định buông bỏ.
Nếu không được sinh ra trong tình yêu và hy vọng, tôi không muốn nó phải đến thế giới này chịu khổ.
Bánh xe giường bệnh lăn kẽo kẹt trên hành lang, cho đến khi tôi bắt gặp một chiếc giường bệnh khác đi ngang qua.
Mẹ chồng cũ của tôi đang khóc như mưa bên cạnh.
“Con ơi! Con ơi! Tỉnh lại đi! Con tỉnh lại đi!”
Bác sĩ mất kiên nhẫn quát lớn:
“Tránh ra! Tránh ra!