10.
Phản ứng đầu tiên của tôi là:Tên khốn Triệu Kính Phi không chờ được nữa, định cho người đến thủ tiêu tôi rồi à?
Nhưng sau khi nhìn rõ khuôn mặt của người kia, tôi lại nhíu mày.
Chu Khải Thần.
Chính là... cha ruột thật sự của con gái tôi.
Từ sau cái đêm "tai nạn ngoài ý muốn" với anh ta, tôi đã cắt đứt liên lạc.Dù vậy, tôi vẫn không bạc đãi gì – đưa cho anh ta không ít lợi lộc.
Nhưng người này đúng là không biết điều, từng có thời gian bám riết lấy tôi không buông.
Dạo gần đây, nghe nói sự nghiệp của anh ta cũng khá lên.
Từ một diễn viên hạng... chắc cỡ 180 nào đấy, giờ cũng có chút tiếng tăm, có fandom, có người nhận ra.Tôi còn từng tình cờ thấy anh ta trên một vài bộ phim truyền hình.
Công nhận là có tiến bộ thật.Chắc cũng bám được vài “nữ chủ đầu tư”.
Chỉ tiếc là...Năm đó tôi đã chuyển cho anh ta một khoản bảy con số chỉ để bịt miệng.
11.
Anh ta nhìn tôi đầy căng thẳng, mở miệng:“Anh muốn nói chuyện với em.”
Tôi vốn định đáp lại một câu “Tôi với anh chẳng còn gì để nói”, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.
Không phải vì lưu luyến.Mà là vì... cẩn thận.
Với vẻ ngoài ăn mặc kín mít như thế, anh ta đã đủ khiến người khác chú ý.Tôi không muốn bị cả trường mẫu giáo đổ dồn ánh mắt.
Dắt theo con gái, tôi lặng lẽ đi theo anh ta ra ngoài.
Anh ta là bạn, là thù — vẫn chưa biết được.Biết đâu, Triệu Kính Phi đã ngờ vực tôi từng ngoại tình, bèn âm thầm sai Chu Khải Thần tiếp cận lại tôi, rồi quay lưng gài bẫy để bắt quả tang?
Không gì là không thể.
Thế nên khi thấy anh ta định dẫn tôi về xe của mình, tôi liền chặn lại:
“Lên xe tôi đi.”
Con gái tôi ngước mắt nhìn hai người lớn qua lại, ánh mắt đầy tò mò nhưng ngoan ngoãn không hỏi gì.
Chúng tôi không nói nhiều.Chờ đến khi đưa bé Viên Viên tới sân golf, giao cho huấn luyện viên dạy đánh bóng, tôi và Chu Khải Thần mới chọn một chỗ có thể nhìn thấy con, nhưng lại đủ xa để không ai nghe thấy, rồi bắt đầu nói chuyện.
12.
Chu Khải Thần là người mở lời trước:“Những năm qua... em sống có ổn không?”
Tôi hơi nhíu mày, giả bộ không hiểu:“Ý anh là gì? Tất nhiên là tôi sống rất tốt. Cảm ơn đã quan tâm, chúc anh sự nghiệp rực rỡ.”
Anh ta như muốn nói gì đó, nhưng lại do dự rồi dè dặt lên tiếng:“Tôi có đọc vài tin tức trên mạng… Tôi biết em và chồng em đã không còn tình cảm từ lâu… Em có từng nghĩ đến chuyện ly hôn không? Anh—”
Tôi gật đầu cắt lời, không chút do dự:“Ừ. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn.Tôi và chồng tôi là tình yêu đích thực.Chúng tôi vẫn rất yêu nhau.Mong anh đừng cố chia rẽ chúng tôi.”
Ánh sáng trong mắt anh ta tắt ngúm.
Cũng biết diễn đấy chứ.
Công bằng mà nói, năm đó có lẽ anh ta thật sự có chút tình cảm với tôi.
Dù sao thì — tôi xinh, tôi có tiền, tôi sẵn sàng vung tiền vì anh ta.Anh ta yêu tôi cũng không lạ.
Nhưng ngần ấy năm trôi qua rồi...Giờ mà bảo còn yêu? Gạt ma quỷ chắc?
Huống hồ, yêu với đương thì làm được gì?Tuổi đôi mươi có thể mơ mộng yêu là tất cả, là ngọn lửa đốt cháy cả đời người.Còn tuổi ba mươi... tôi chỉ muốn sống trong nhung lụa, ngồi nhìn người khác vì tôi mà cháy rực.
13.
Anh ta sốt sắng nói:“Em đừng lừa dối nữa. Em có thể gạt người khác, nhưng không gạt được anh.Tại sao em lại muốn phí cả cuộc đời mình vì cái gã rác rưởi đó chứ?Anh ta cho em được gì, anh cũng có thể cho em được mà!”
Tôi bật cười thành tiếng, giọng đầy mỉa mai:“Anh ta sở hữu công ty mấy chục tỷ.Còn anh có cái gì?”
Chu Khải Thần mấp máy môi, muốn phản bác nhưng chẳng thể thốt nên lời.
Đúng là đầu óc kém.Không hiểu lòng người, cũng chẳng biết đàm phán.Chỉ có mỗi gương mặt là đẹp.
Mà công bằng mà nói – nếu không nhờ cái nhan sắc đó, năm xưa tôi cũng chẳng thèm để mắt đến.
Tôi chỉ mong con gái mình đừng ngu ngơ giống cha nó.Đừng để bị người ta bẫy bằng một gương mặt đẹp.
Mà cũng chưa chắc…Biết đâu anh ta chỉ giả vờ ngốc nghếch để khiến tôi hạ phòng bị?
Nhưng giờ thì tôi chẳng còn kiên nhẫn mà phân tích tâm lý người cũ.
Tôi lạnh giọng đuổi thẳng:“Đủ rồi. Anh đi cho nhanh đi.Tôi với anh không còn liên quan gì nữa.Đừng xuất hiện trước mặt tôi thêm lần nào, kẻo người khác lại hiểu lầm!”
14.
Và rồi, điều tôi lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.
Chúng tôi… bị chụp lén.
Chồng tôi hào hứng lắm, chạy ngay về nhà, chìa điện thoại ra khoe:
“Em nhìn đi, nhìn đi!Thấy chưa, sau khi rời xa anh, em phát hiện thế giới rộng lớn biết bao nhiêu!Mấy cái loại diễn viên hạng bét như hắn, em muốn bao nuôi bao nhiêu cũng được!Anh hiểu mà — em vẫn còn chưa buông được, vẫn còn nghĩ đời này chỉ có mình anh… Nhưng mà em thử nghĩ xem, rời xa anh rồi, có khi lại tìm được tình yêu đích thực thì sao?”
Tôi lập tức gắt lên:“Anh đang nói cái gì vậy hả?!Tôi là một người phụ nữ truyền thống!Cả đời này chỉ có một người đàn ông là anh!Tôi sống là người của anh, chết là ma nhà họ Triệu!Ly hôn? Không đời nào!”