Chương 16
Vừa đi ngang qua, cánh tay Vu Liên đột nhiên bị Hạ Diên Chu kẹp chặt.
Giây sau, cả người cô bị xách lên lôi thẳng xuống lầu.
Trước ánh mắt của quản gia và các dì giúp việc, cô bị ném thẳng ra ngoài cửa.
“Vu Liên, tôi sẽ điều tra cho rõ. Nếu cuối cùng mọi chuyện đều do cô bày ra, thì… đời cô coi như xong.”
Nói dứt, Hạ Diên Chu không do dự đóng sập cửa.
Mặc cho cô kêu gào thế nào, anh cũng không thèm để ý.
Anh rút điện thoại, gọi cho thư ký:
“Điều tra Vu Liên. Càng chi tiết càng tốt.”
Bên kia, Tống Tri Hoan đang du lịch ở Thái Lan.
Nhân kỳ nghỉ hiếm hoi, cô chậm nhịp lại, bắt đầu để mắt tới phong cảnh bên ngoài, ngắm những điều không gói gọn trong quê nhà.
Hai tháng trước tới Thái Lan, cô vẫn theo Cố Chước đi bàn chuyện làm ăn.
Khó khăn lắm mới chốt được nguồn dược liệu và thu hồi công nợ, họ đã lưu lại đây tròn hai tháng.
Cố thị cần Cố Chước về trấn giữ. Theo lịch, xong việc là hai người cùng bay về.
Nhưng khi nghe tin Hạ Diên Chu phát điên đi tìm cô, biết cô chưa muốn gặp anh ta, Cố Chước bèn cho cô nghỉ thêm một tháng.
“Cứ du lịch xả hơi rồi hãy về.”
Rời Hạ Diên Chu, cô tưởng mình sẽ không quen. Lạ là, cô hầu như chẳng nhớ tới anh mấy lần.
Cô nhanh chóng thích nghi với đời sống mới, thậm chí bắt đầu mong chờ chặng đường sau này.
Tin Hạ Diên Chu tìm cô, hội bạn thân gần như ngày nào cũng nhắn. Tống Tri Hoan không có phản ứng gì, nếu có chút lay động thì chỉ là… không hiểu nổi.
Cô không hiểu vì sao việc cô rời đi lại khiến anh phản ứng lớn đến thế.
Đáng lẽ anh phải mừng chứ?
Rồi anh và mối tình đầu Vu Liên về với nhau, thế chẳng phải trọn vẹn hay sao?
Hà tất tốn nhân lực, vật lực, tinh lực để tìm cô, trong khi suốt tám năm, anh chưa từng có tình yêu với cô.
Cô không cho rằng đó là “chợt nhận ra mình yêu cô”, mà chỉ là anh không quen… khi đánh mất một người đã đi theo mình hơn chục năm.
Một tháng rong ruổi, tâm trạng cô dần lặng lại.
Đúng lúc ấy, Cố Chước gọi tới:
“Bác sĩ Tống, chơi đủ chưa?” – giọng anh uể oải, bâng quơ – “Về nước thôi. Có một mối hợp tác dược liệu tìm tới, cần cô đi gặp.”
“Vé tôi đặt rồi. Tối nay mười giờ bay. Mai tới công ty báo danh.”
Tâm trạng tốt đẹp bị xáo trộn kha khá.
Từ không khí thảnh thơi quay về guồng công việc, cô thấy hơi mệt.