Trong cơn phẫn nộ, mắt anh đỏ ngầu, cuối cùng tìm được cơ hội trút giận, anh ra tay không chút nương nhẹ.
Đến khi tỉnh táo lại, Cố Chước đã bị đánh đến mặt mũi bầm dập, nằm thoi thóp trên đất.
Chưa kịp hiểu điều gì sai sai, anh đã đối diện ánh mắt đầy mưu tính của Cố Chước.
Đối phương cong môi, khẽ mấp máy môi.
Hạ Diên Chu đọc được khẩu hình — “Mày. Xong. Đời. Rồi.”
Tim anh run lên.
Không ổn, anh đã trúng kế!
Giây kế tiếp —
Chương 24
“Hạ Diên Chu! Anh dừng tay cho tôi!” – giọng kêu thất thanh của Tống Tri Hoan vang lên từ phía xa.
Hạ Diên Chu còn chưa kịp phản ứng thì đã ăn ngay một cái tát mạnh mẽ từ cô.
Cú tát dồn toàn lực khiến anh lảo đảo suýt ngã, khuôn mặt bỏng rát. Anh không buồn để ý đến cơn đau, vội vàng phân trần:
“Tri Hoan, không phải như em thấy đâu, tất cả đều là hắn ta bày mưu tính kế, anh không…”
Giọng anh khàn khàn, khô rát.
Nhưng chẳng ai còn quan tâm.
Trong mắt Tống Tri Hoan chỉ còn lại Cố Chước.
Cô lo lắng kiểm tra vết thương trên người anh ta, mỗi khi nhìn thấy một vết bầm, ánh mắt lại trầm xuống thêm một phần, sâu trong đáy mắt là sự đau xót không cần nói cũng rõ.
“Anh không sao…”
“Anh ta đánh anh chẳng là gì, chỉ là dọa anh phải rời xa em, nếu không sẽ giết anh thì hơi đáng sợ. Nhưng Tri Hoan, anh không muốn rời xa em.”
“Khụ khụ khụ!!!”
Cố Chước vừa ho sặc sụa vừa kể tội, khiến mặt Hạ Diên Chu tái nhợt.
Anh cuống quýt giải thích:
“Không phải vậy, Tri Hoan, không phải như hắn nói đâu.”
Nhưng chẳng ai nghe.
Tống Tri Hoan dịu dàng vỗ lưng cho Cố Chước, chắc chắn anh ta thở được bình thường mới cẩn thận dìu vào xe.
Cánh cửa vừa khép lại, trong mắt cô chỉ còn ngập tràn phẫn nộ.
“Hạ Diên Chu, rốt cuộc anh còn muốn gì nữa?!”